04:44 EDT Thứ bảy, 21/10/2017

KINH TẠ ƠN KIM KHÁNH THÀNH LẬP GIÁO PHẬN BANMÊTHUỘT

Chuyên mục

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 47


Hôm nayHôm nay : 6867

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 154035

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 8408934


Trang nhất » Chuyên Đề » Chia Sẻ

Đức tin là gì ?

Thứ bảy - 20/07/2013 08:05
-->
Đức tin có một tầm quan trọng hết sức cơ bản trong cuộc đời người trẻ. Một số người tự nhiên có đức tin, cơ hồ như họ đã bú lấy nó được từ trong lòng mẹ vậy. Có người rất muốn tin mà chẳng tin được. Cũng có người coi đức tin như một sự đầu hàng của trí khôn trước những mầu nhiệm khôn dò. Cuối cùng có một số người ngại phải dấn thân vì không muốn thay đổi tí nào trong cuộc đời mình. Vậy đức tin là gì và mang đến những giá trị nào cho con người đang sống trong thời đại hiện nay ?
I. Đức tin là gì ?
Đức tin là gắn bó bản thân con người cả trí khôn và ý chí với Thiên Chúa, Đấng mặc khải qua việc làm và lời nói của Người (GLCG 176).
Gắn bó: Có quan hệ hoặc làm cho có quan hệ về tinh thần, tình cảm với nhau. Gắn bó với quê hương ; Tình yêu gắn bó họ với nhau. Quan hệ rất thân, ràng buộc nhau bằng tình nghĩa sâu.
“Tin” qui chiếu vào hai điểm : Đấng mặc khải và chân lý mặc khải. Chúng ta tin chân lý mặc khải vì tin tưởng ở Đấng mạc khải (GLCG 177).
Đấng mặc khải: Đấng tỏ bày những bí nhiệm của Người cho con người biết để họ có thái độ sống và thờ phượng hợp lý.
Chân lý mặc khải: Lẽ thật, sự thật, là sự tương ứng giữa tư tưởng và đối tượng của tư tưởng trong mặc khải.
II. Đặc tính đức tin
1. Tin là hành vi trí tuệ.
Tin không phải là tin vào những điều mình không hiểu hay chỉ là có những tâm tình đạo đức.
Tin trước hết là tín nhiệm vào một ai đó như đứa trẻ tin mẹ mình, như bệnh nhân tin thầy thuốc. Đó là hành vi tin cậy vô điều kiện vào Chúa, vào lời nói, các lời hứa và hành động của Người. (Tín nhiệm: tin cậy trong nhiệm vụ cụ thể nào đó. Được cử tri tín nhiệm bầu vào Quốc hội ; Mất tín nhiệm trong làm ăn, giao dịch...).
Tin là một hành vi của trí tuệ. Đó là một việc hợp lý. Trong cuộc sống hằng ngày, chúng ta có nhiều lần bày tỏ niềm tin tự nhiên. Chúng ta tin vào các sự kiện lịch sử được thuật lại trong sử sách ; tin vào các nhà bác học và những công thức khoa học của họ ; tin vào lời chẩn bệnh của thầy thuốc cũng như tài nghệ của người tài xế. Ta tin vào một người nào đó bởi vì người ấy xứng đáng cho ta tin tưởng. Người này cung cấp cho ta những dấu chỉ để biện minh cho tình trạng đáng tin của mình và qua đó cũng biện minh cho niềm tin của chúng ta là một niềm tin hợp lý.
Tất cả những điều trên đây cũng đều có thể được sử dụng để nói về hành vi đức tin đối với Thiên chúa và đối với Đức Kitô. Chúng ta tin rằng mình đã nhận được một loạt các chỉ dẫn hay dấu hiệu giúp mình có thể có được một phán đoán chắc chắn.
2. Tin là hành vi tự do.
“Tin” là hành vi của con người, có ý thức và tự do, xứng hợp với phẩm giá con người (GLCG 180).
Để là một hành vi của con người, “đức tin mà con người đáp lại Thiên Chúa phải là tự nguyện. Do đó, không ai bị cưỡng bức phải chấp nhận đức tin trái với ý muốn. Tự bản chất đức tin là một hành vi tự ý. Hẳn nhiên, Thiên Chúa mời gọi con người phục vụ Người trong tinh thần và trong chân lý ; con người có bổn phận theo lương tâm đáp lại lời mời gọi ấy, nhưng không bị cưỡng ép ... Con người bị ràng buộc nơi lương tâm chứ không hề bị cưỡng bách.
Thiên Chúa tôn trọng phẩm giá con người do chính Ngài tạo nên, phẩm giá ấy phải được hưởng tự do và được hướng dẫn theo phán đoán của chính con người. Điều này hoàn toàn nổi bật nơi Đức Ki-tô. Ngài đã mời gọi người ta tin và hoán cải, Ngài hoàn toàn không cưỡng ép ai. ‘Người đã làm chứng cho chân lý, nhưng không muốn dùng sức mạnh để bắt buộc những kẻ đối lập phải tin theo. Nước Trời phát triển nhờ tình yêu mà chính Ngài tỏ lộ trên Thập Giá, để lôi kéo mọi người đến với mình’ (DH 11)
Ý nghĩa tự do tôn giáo góp phần không nhỏ vào việc tạo nên hoàn cảnh thuận lợi, trong đó, con người có thể dễ dàng được mời gọi vào đức tin Kitô giáo, tự ý đón nhận và bày tỏ đức tin ấy một cách nhiệt thành trong cả cuộc sống.
3. Tin là hành vi nhân linh.
Tin là hành vi của trí khôn chấp nhận chân lý mặc khải theo lệnh của ý chí được ân sủng Thiên Chúa tác động (GLCG 155)
Hành vi nhân linh là hành vi riêng của con người có ý thức và tự do. (Khác với hành vi nhân sinh là những hành vi sinh lý, vô ý thức nơi con người như ăn uống, hô hấp, ngủ nghỉ ...)
Trong những giao tiếp giữa người với nhau, chúng ta không đi ngược với phẩm giá của mình khi tin những gì người khác nói về chính họ hoặc về ý hướng của họ (chẳng hạn lời hứa hôn nhân) để hiệp thông với họ. Vậy càng không ngược lại với phẩm giá con người, nếu ‘với đức tin, chúng ta hoàn toàn sáng suốt và tự do quy phục Thiên Chúa, Đấng mặc khải, hiệp thông mật thiết với Người. Vì thế, tin tưởng ở Thiên Chúa và gắn bó với những chân lý mặc khải không đi ngược với tự do và trí không con người
4. Đức tin là một ân sủng
Đức tin là một hồng ân siêu nhiên của Thiên Chúa. Để tin, con người cần đến những trợ lực bên trong của Thánh Thần (GLCG 179).
Đức tin trước tiên là một ơn do Chúa ban. Để có được đức tin cần phải có hai điều này: về phía con người là đi tìm chân lý, còn về phía Thiên Chúa là ban ánh sáng đặc biệt cho con người.
Nếu kim la bàn lúc nào cũng chỉ về hướng bắc, ấy chính là vì cực bắc luôn có sức hấp dẫn cây kim đó. Đức Giê-su nói: Không ai có thể đến với Tôi, nếu Cha Tôi không lôi kéo người ấy (Ga 6,44).
Đức tin là một ân sủng, nghĩa là một ơn mà Chúa ban không cho ta, chứ theo bản tính tự nhiên ta không đòi hỏi, có chăng là chỉ cầu mong và hy vọng được ban cho thấy Thiên Chúa và các điều kín ẩn của Người, nên nó phải từ nơi Người mà phát xuất ra, không thể từ ta mà có được. Đức tin từ trời cao ban xuống. Đức tin chính là trí tuệ và tình yêu của Thiên Chúa được ban cho để soi sáng trí khôn con người.
Chúng ta không thể nào biết Thiên Chúa ở nơi thâm sâu của Người. Thiên Chúa là một thế giới mới lạ mà con người không thể nào tới được. Lý trí có thể cho ta biết rằng Thiên Chúa hiện hữu. Nhưng muốn biết Người là ai thì  phải có một giác quan thứ 6. Giác quan này chính là đức tin. Đức tin mở tâm hồn con người ra cho một chiều kích mới mẻ và lạ lùng : đức tin làm cho con người vượt qua những giới hạn của bản tính tự nhiên và của vũ trụ nhân loại ; có khả năng khám phá ra một bản tính ngoại nhiên, một bản tính siêu nhiên, khám phá ra thế giới siêu nhiên, thế giới của chính Thiên Chúa. Đó là lúc con người tới được thế giới vô hạn.
Chúa không bao giờ từ chối tỏ mình ra cho những ai thành tâm thiện chí. Sớm hay muộn người ấy sẽ có đức tin, nhất là nếu người ấy nguyện xin cho được ơn này. “Lạy Chúa, nếu Ngài hiện hữu, xin cho con được biết Ngài” (cha De Foucauld). Điều thiết yếu là giữ cho tâm hồn luôn cởi mở sẵn sàng vì Thiên Chúa vốn luôn tôn trọng tự do của chúng ta.
 
 
 

[1] Giáo Lý Công Giáo 154 - 155

Tác giả bài viết: khanh SVD

Tổng số điểm của bài viết là: 10 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thế Giới Nhìn Từ Vatican

12/10/2017: Kỷ niệm 80 năm bức ảnh Lòng Chúa Thương xót


LƯỢC SỬ GIÁO XỨ KIM PHÁT





TÌM HIỂU HỌC THUYẾT XHCG



SỐ 22

SỐ 23

SỐ 24

LIÊN KẾT WEBSITE













 

Liên kết nhanh





      PVGK - XH              
Đêm Thánh ca NGỢI CA
LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT phần 1 

Đêm Thánh ca NGỢI CA
LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT phần 2

-->