08:35 EDT Thứ hai, 19/08/2019

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 35

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 34


Hôm nayHôm nay : 6657

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 133956

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 12292491

Kim Phát:
Thánh lễ Kính nhớ Tổ tiên


Giáo họ Kim Thành:

Thánh lễ Kính nhớ Tổ tiên

Trang nhất » Bài giảng lễ

Bài giảng tĩnh tâm Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu

GIẢNG TĨNH TÂM LỄ THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU, GIÁO XỨ KIM PHÁT
Nói đến tình yêu, chúng ta không thể không nhắc đến trái tim, một biểu tượng rõ nét của tình yêu.
Triết gia Pascal nói: “Mọi tư tưởng lớn trong nhân loại đều bắt nguồn từ trái tim”. Theo ông: “ Con tim có lý lẽ của nó mà lý trí không thể hiểu được.”
 Hình ảnh “trái tim” thường được nhắc đến một cách trân trọng trong cuộc sống, trái tim là nơi phát xuất mọi suy tư, cảm xúc và tình cảm thiêng liêng nhất của con người. Và trên tất cả, “trái tim” là biểu hiệu của tình yêu thể hiện nơi những người can đảm, dấn thân hy sinh cho một tình yêu cao cả. Chính vì thế mà tổ chức Caritas, một tổ chức bác ái của Kytô giáo đã lấy biểu tượng cho mình là quả tim nằm giữa hình Thánh giá phát ra những tia yêu thương.
Thánh Kinh cũng diễn tả ý niệm về “trái tim” như là biểu tượng cùa Tình Yêu của Thiên Chúa, diễn tả bằng những tâm tình, cảm mến nơi cuộc đối thoại tâm linh của con người với Tình Yêu Thiên Chúa. Một Tình Yêu được mặc khải và cư ngụ giữa loài người. Trong sách “Diễm ca” còn diễn tả một trái tim tri thức, nguồn năng lực của mọi tư tưởng, mọi ước mơ: “Tôi ngủ, nhưng tim tôi thức tỉnh” (Dc 5,2). Ngôn sứ Ezekiel còn diễn tả: “Tinh thần mới và trái tim mới” (Ez 36,26). Chúa Giêsu dùng: rượu mới - bầu da mới.
Trái tim còn là nơi khắc ghi lề luật của Thiên Chúa về sức mạnh của trái tim để thực thi giới răn của Ngài: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn ngươi” (Mt 22, 37).
Trái tim là nguồn mạch và là nơi bày tỏ niềm vui thánh thiện, như Thánh vịnh 16 diễn tả: “Vì thế, tâm hồn con mừng rỡ, và lòng dạ hân hoan, thân xác con cũng nghỉ ngơi an toàn”(Tv 16,9).
Thánh vịnh 22 diễn tả sự đau đớn của con tim: “Toàn thân con xương cốt rã rời, con tim đau đớn bồi hồi, mềm như sáp chảy tơi bời ruột gan” (Tv 22, 15).
Trái tim còn là nơi mang những nỗi khổ đau, thánh Phaolô đã chia sẻ tâm trạng đó: “Lòng tôi rất đỗi ưu phiền và đau khổ mãi không ngơi” (Rm 9,2).
Từ tận cùng của trái tim, một tình yêu sâu sắc kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa như là lời yêu thương của Hôn Thê và người yêu, được ngôn sứ Hôsê diễn tả: “Bởi thế, này Ta sẽ quyến rũ nó, đưa nó vào sa mạc, để cùng nó thổ lộ tâm tình…” (Hs 2, 16).
Như vậy, nơi Đức Giêsu Kytô, Trái Tim của Thiên Chúa cũng mang nhịp đập của trái tim con người. Chính Người đã yêu thương chúng ta bằng trái tim nhân loại, nghĩa là cũng ghi khắc những khắc khoải, lo âu, nỗi buồn và niềm vui tình yêu con người.“Trái tim Ta thổn thức, ruột gan Ta bồi hồi…” (x.Hs 11,8). Như con chiên trong lễ Vượt Qua của người Do Thái chịu sát tế vào chiều ngày trước lễ Vượt Qua (14 Ni-xan), Đức Giêsu cũng đã đổ máu mình ra vào chiều áp ngày áp lễ (14 Ni-xan). Như thế Người trở thành Chiên hiến tế cho lễ Vượt Qua mới, tức là lễ vật trong hy lễ thập giá nhờ cái chết của Người (Ga 6, 53-56).
Thánh Phaolô xác tín: “Thiên Chúa chứng tỏ tình yêu của Người đối với chúng ta, nghĩa là trong lúc chúng ta còn là tội nhân, thì theo kỳ hẹn, Đức Kitô đã chết vì chúng ta” (Rm 5,8). Vâng, chính trên Thập giá, nơi đồi Canvê, Trái Tim Chúa Giêsu bị đâm thâu qua, Con Thiên Chúa đã chết để toàn nhân loại được sống (x.Ga 3,16). Đỉnh cao của Tình yêu Đức Kitô là tình yêu tự hiến, hy sinh phục vụ, chính Ngài đã khẳng định: “không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15, 13). Đó là tiếng nói mạnh mẽ nhất, mặc khải sâu đậm nhất về tình thương Thiên Chúa dành cho nhân loại.
Tác giả Gioan trong Tin Mừng có một cái nhìn sâu xa về dấu chỉ sự chết nơi Đức Kytô: “Một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người. Tức thì, máu cùng nước chảy ra” (Ga 19,34). Thánh Gioan xác tín lời ngôn sứ Dacaria báo trước đã được ứng nghiệm: “Chúng sẽ ngước nhìn lên Ta. Chúng sẽ khóc than Đấng chúng đã đâm thâu, như người ta khóc than đứa con một”(Dr 12,10).
Hình ảnh con tim bị lưỡi đòng đâm thâu nói về tình thương của Thiên Chúa đối với tội lỗi của chúng ta. Chính máu và nước chảy ra là dấu chỉ của sự chết nơi Đức Kytô, nhưng cũng là dấu chỉ để thanh tẩy những yếu đuối tội lỗi con người, cũng nhờ đó con người được thánh hóa và rửa sạch trong máu Con Chiên.
Trái tim Chúa Giêsu đã mở ra để chữa lành mọi thương tích tật nguyền, cả thể xác và tinh thần, hầu đem lại sự bình an và tư do đích thực cho tâm hồn: “Kìa ngọn giáo đã dụng tâm rộng mở, Trái tim Người cho tất cả chúng ta, Để từ đây nhờ máu nước chan hòa, Muôn tội lỗi được Người thương thanh tẩy” (Thánh thi kinh chiều I, lễ Thánh Tâm).
Thánh Phêrô cảm nhận sâu sắc rằng: “Tội lỗi của chúng ta, chính người đã mang vào thân thể mà đưa lên cây thập giá, để một khi đã chết với tội, chúng ta sống cuộc đời công chính. Vì Người phải mang những vết thương mà anh em được chữa lành” (I Phêrô 2:24)
Máu và Nước là tượng trưng cho sự sống mãnh liệt của Thánh Thần. Qua mầu Nhiệm Vượt Qua của Đức Kytô, nhân loại được tái sinh vào cuộc sống mới (Ga 3,7), được tặng ban Thánh Thần, Đấng ban sự sống vĩnh cửu.
Nên máu và nước chảy ra từ cạnh sườn Đức Giêsu khai sinh ra Giáo hội (x. Kinh Thánh ấn bản 2011, chú giải Tin Mừng Gioan. tr.2396).  “Họ đã nhìn lên Đấng họ đã đâm thâu” (Ga 19,37).
 
Quả thật, nhân loại chỉ có thể tìm thấy lời giải đáp thỏa đáng cho mọi vấn nạn của cuộc sống hiện sinh khi nhìn lên Thánh Giá, nơi treo Đấng Cứu Độ. Chúng ta hãy đến Thánh Tâm Chúa Giêsu mà chiêm ngắm trái tim cực thánh của Ngài, một trái tim bị lưỡi đòng đâm thâu, để những ai tin, đón nhận, và trở nên một với Ngài sẽ được biến đổi và trở nên con người mới. Nói đúng hơn là qua việc chiêm ngắm trái tim của Đức Giêsu Kitô bị đâm thâu trên thánh giá, một hy tế đã hoàn tất chương trình cứu độ của Thiên Chúa giúp chúng ta sống kinh nghiệm đức tin mạnh mẽ hơn.
Đức Thánh Cha Phanxicô, trong một buổi tiếp kiến tại quảng trường Thánh Phêrô 25-09-2013), đã đề cập đến sự hiệp nhất trong yêu thương trong đời sống đức tin của Kytô hữu: Trong Kin Tin Kính chúng ta tuyên xưng “Tôi tin Giáo Hội duy nhất, thánh thiện, Công giáo và Tông truyền…”, nghĩa là, chúng ta tuyên xưng rằng Giáo Hội là một và hiệp nhất trong chính Thân thể nhiệm mầu của Đức Kytô.
Theo Đức Thánh Cha, Giáo Hội Công giáo lan rộng khắp toàn cầu đều hiệp nhất trong yêu thương cụ thể qua đức tin, trong đức cậy, hiệp nhất trong các Bí tích, trong Sứ vụ: chúng tựa như những cột trụ nâng đỡ và giữ lại với nhau tòa nhà lớn của Giáo Hội. (…)
Giáo hội là món quà tuyệt vời của Thiên Chúa! Giáo Hội là một cho tất cả. (…) Giáo hội có những mối ràng buộc sâu xa hiệp nhất tất cả mọi thành viên luôn vững chắc bất kể khoảng cách xa hay gần.
Kinh nghiệm của Ngày Giới Trẻ Thế Giới qua nhiều ngôn ngữ, những nét mặt rất khác biệt, nhiều nền văn hóa khác nhau, tuy nhiên vẫn có một sự hiệp nhất sâu xa, một Giáo Hội duy nhất được hình thành, đã có sự hiệp nhất và nó đã được cảm nhận.
Đức Thánh Cha đặt câu hỏi cho mọi người: Tôi có cảm nhận được sự hiệp nhất nầy không? Tôi có sống sự hiệp nhất nầy không? Hay là tôi không quan tâm bởi vì tôi đã đóng kín trong cái nhóm nhỏ của tôi hay trong chính mình tôi? Có phải tôi là một trong những người muốn “riêng tư hóa” Giáo Hội cho chính phe nhóm của riêng tôi, cho quốc gia của tôi, cho bạn bè của tôi, giáo họ của riêng chúng tôi?
Khi tôi nghe rằng rất nhiều Kitô hữu trên thế giới đang đau khổ, tôi dửng dưng hay nó tựa như ai đó trong gia đình tôi đang đau khổ? Tôi có cầu nguyện cho nhau không? Điều quan trọng là cần nhìn ra khỏi khuôn rào của mỗi người, để cảm nhận chính một Giáo Hội, một gia đình của Thiên Chúa!
Chúng ta sang một bước khác và tự hỏi chúng ta: Có những thương tổn cho sự hiệp nhất nầy không? Chúng ta có thể làm tổn thương sự hiệp nhất nầy không? Thật không may, chúng ta thấy rằng trong tiến trình của lịch sử, cũng như bây giờ, chúng ta không luôn luôn sống hiệp nhất. Đôi khi những sự hiểu lầm, những xung đột, những căng thẳng, những chia rẽ làm nảy sinh vết thương đó, và rồi Giáo Hội không có được khuôn mặt mà chúng ta mong muốn, Giáo Hội không thể hiện tình bác ái. Điều mà Chúa muốn. Chúng ta là những kẻ tạo ra những vết thương rách nát! Và nếu chúng ta nhìn vào những sự chia rẽ giữa những người Kitô hữu, Công Giáo, Chính Thống, Tin Lành… Chúng ta cảm nhận được công việc khó khăn của việc làm cho sự hiệp nhất nầy được nhìn thấy đầy đủ. Thiên Chúa ban cho chúng ta sự hiệp nhất, nhưng chúng ta thường nhận ra rằng khó để sống sự hiệp nhất nầy. Chúng ta phải tìm kiếm, xây dựng sự hiệp thông, và giáo dục chính chúng ta về sự hiệp thông nầy, để vượt qua những hiểu lầm và chia rẽ, bắt đầu với gia đình, với các thực thể giáo hội, trong đối thoại đại kết.
Thế giới của chúng ta đang cần sự hiệp nhất, sự hòa giải, sự hiệp thông và Giáo Hội là Ngôi Nhà của sự hiệp thông. Thánh Phaolô đã nói với các Kitô hữu của Êphêsô: “Vậy, tôi là người đang bị tù vì Chúa, tôi khuyên nhủ anh em hãy sống cho xứng với ơn gọi mà Thiên Chúa đã ban cho anh em. Anh em hãy ăn ở thật khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; hãy lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau. Anh em hãy thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hòa gắn bó với nhau” (4,1-3). Sự khiêm tốn, dịu dàng, cao thượng, tình yêu để gìn giữ sự hiệp nhất! Và ngài nói tiếp: Có một thân mình, thân mình của Đức Kitô mà chúng ta lãnh nhận trong phép Thánh Thể; một Thần Khí, Chúa Thánh Thần làm sinh động và liên tục tái tạo Giáo Hội; một hy vọng, cuộc sống đời đời; một đức tin, một phép rửa, một Chúa, là Cha của chúng ta tất cả (x. 4-6). Sự phong phú của những gì liên kết chúng ta!
Hôm nay mỗi người cần hỏi chính mình: Tôi có làm cho sự hiệp nhất tăng triển trong gia đình, giáo xứ, trong cộng đoàn hay tôi là một động lực của chia rẽ, của sự khó khăn? (nghĩa là tôi là người trợ lực hay là kẻ trở lực?) Tôi có sự khiêm tốn để hàn gắn với kiên nhẫn, với hy sinh, những vết thương cho sự hiệp thông không?
Sau hết, bước cuối cùng trong sự sâu thẳm lớn lao: Ai là động cơ của sự hiệp nhất Giáo Hội nầy? Đó chính là Chúa Thánh Thần. Sự hiệp nhất của chúng ta không chủ yếu là kết quả của sự đồng thuận của chúng ta, của nổ lực của chúng ta thể hiện trong giao kèo, nhưng nó đến từ Ngài, Đấng làm nên sự hiệp nhất trong khác biệt, nó là sự hòa hợp. Bởi vì điều nầy, sự cầu nguyện là quan trọng, đó là linh hồn của sự dấn thân của chúng ta như những người nam và người nữ của sự hiệp thông, của hiệp nhất.
Chúng ta hãy cầu xin Chúa: cho chúng ta được hiệp nhất hơn nữa, để không bao giờ là khí cụ của sự chia rẽ; xin hãy làm cho chúng ta được cam kết –như một lời kinh tuyệt vời của Thánh Phanxicô nói- để đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem sự hiệp nhất vào nơi bất hòa.
Đức Thánh Cha cũng chỉ ra những dấu vết của Satan gây tổn thương trong sự hiệp nhất của Giáo hội đó là sự chia rẽ- chia rẽ bằng sự kiêu ngạo, ghen tương, tham vọng, đạo đức giả…
Để chống lại những cám dỗ của Satan Đức Thánh Cha khuyên nhủ chúng ta hãy tỉnh thức, siêng năng cầu nguyện, sống khiêm nhường, từ bỏ tư lợi. Ngài cũng đề cập đến tính nói hành, nói xấu như là một thứ khủng bố. 
 Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu, cũng là ngày cầu cho ơn thánh hóa các linh mục: “Chức linh mục là tình yêu của Trái Tim Chúa Giêsu” (GLCG số 1589).
Giáo Hội đang cần những linh mục thánh thiện; cần những thừa tác viên giúp các tín hữu cảm nghiệm lòng từ bi thương xót của Chúa và những chứng nhân đầy xác tín về tình yêu này. Xin Chúa làm cho con tim của mỗi linh mục được nồng cháy tình bác ái mục tử, có khả năng đồng hóa cái tôi của mình với cái tôi của Chúa Giêsu Linh Mục, để có thể noi gương Chúa trong sự tự hiến hoàn hảo nhất, xứng đáng là thừa tác viên của lòng thương xót Chúa.
Lm. Phê rô Nguyễn Quốc Hoàng, O.Carm
 

THỜI SỰ GIÁO HỘI VÀ THẾ GIỚI NGÀY NAY

Thế Giới Nhìn Từ Vatican 7/8/2019:
ĐTC bàng hoàng trước các vụ thảm sát dồn dập tại Hoa Kỳ