16:06 EST Thứ tư, 23/01/2019

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 14


Hôm nayHôm nay : 6830

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 135733

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 11018414

Giáo họ Hra Êa Hning
canh thức Giáng Sinh 2018


Giáo họ Kim Thành
Canh thức Giáng sinh 2018

Trang nhất » Bài giảng lễ

Bài giảng lễ Chúa Nhật 2 TN - năm C

CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN NĂM C
Is 62,1-5; 1Cr 12,4-11; Ga 2,1-11
Nhà Thờ Cana cách Nagiarét 7km về hướng Bắc. Một vùng nông thôn nằm giữa Nazarét và biển hồ Tibêria. Cana cũng là quê hương của Tông đồ Nathanael (Batôlômêô). húa Giêsu đã thực hiện phép lạ đầu tiên tại Cana. Ngài biến nước thành rượu hảo hạng (Ga 2,1-12). Tiệc đang vui vẻ mà rượu gần cạn. Gia đình lo lắng, sợ mất mặt với khách dự tiệc… Mẹ Maria quan tâm đặc biệt. Mẹ ngỏ ý với Chúa: “Họ hết rượu rồi”. Mẹ nói với gia nhân: “Ngài bảo gì, các anh hãy làm theo”. Chúa Giêsu nói với gia nhân : “Hãy đổ nước đầy chum”. Họ đổ tới miệng chum. Và Chúa đã biến thành rượu ngon. Người quản tiệc bỡ ngỡ, thực khách vui mừng. Bên trong Thánh đường, người ta đặt chum rượu của thời Chúa Giêsu một cách cung kính ở ngay Cung Thánh..Có nhiều đoàn hành hương đã cử hành nghi thức lập lại lời hôn ước cho những cặp vợ chồng tại Nhà thờ Cana. Có những đoàn chọn Cana để kỷ niệm ngày thành hôn. Xin Chúa chúc lành cho hạnh phúc lứa đôi tại nơi này thì thật là ý nghĩa.
Theo Tin Mừng Gioan thì hành động đầu tiên của Chúa Giêsu sau khi chịu phép rửa là quy tụ các môn đệ. Hành động thứ hai là đi dự tiệc cưới. Có lẽ đây là tiệc cưới của người bà con nên cả Đức Mẹ, Chúa Giêsu và các môn đệ cùng đi dự. Có thể là một đám cưới nhà nghèo nên thiếu rượu nửa chừng.Tại Palestina, tiệc cưới kéo dài hơn một ngày, lễ cưới chính thức cử hành vào buổi xế chiều sau khi dự tiệc. Sau buổi tiệc, đôi tân hôn được đưa về nhà mới. Bấy giờ trời đã tối, họ được đưa đi qua các con đường càng dài càng tốt để có thể gặp được nhiều người chúc mừng. Vợ chồng mới cưới không đi hưởng tuần trăng mật. Họ ở tại nhà, mở cửa suốt tuần để tiếp khách. Họ đội vương miện và mặc y phục hôn lễ. Nếu suốt đời người ta phải sống cơ cực vất vả, thì được một tuần tiệc tùng, vui vẻ, quả thực là cơ hội vô cùng đặc biệt trong đời người. Như vậy, theo tập tục Do Thái, đám cưới kéo dài suốt bảy ngày.Đám cưới Cana này mới đến ngày thứ ba thì đã hết rượu rồi. Thật là một tai hoạ bất ngờ, chủ tiệc vô cùng bối rối, khó xử. Các Rápbi vẫn nói: Không rượu thì không vui. Không phải vì mọi người nghiện rượu, nhưng ở Đông Phương, món rượu rất quan trọng. Say rượu là một điều thật xấu hổ, nên họ uống rượu pha, hai phần rượu và ba phần nước lã. Lúc nào thiếu thức ăn, thức uống là có vấn đề, vì ở Đông Phương tiếp khách là một nhiệm vụ thiêng liêng.
Chúa Giêsu đi ăn cưới. Người không mang quà cáp. Chúa Giêsu chia sẻ cho cô dâu chú rể, cho họ hàng đôi bên và mọi người niềm vui của Người mà rượu là biểu tượng như lời Thánh Vịnh 109: “Rượu ngon làm phấn khởi lòng người”. Trong các lễ cưới nhân loại, rượu ngon được đãi trước. Trong lễ cưới của Thiên Chúa với Dân Ngài, rượu ngon lại được đãi sau cùng. Chúa Giêsu là sự hoàn hảo, là ân ban tối hậu (x.Ga 4,10).
Trong Cựu Ước, để diễn tả Tình Yêu Thiên Chúa đối với dân Israen, các Ngôn Sứ đã dùng hình ảnh hôn lễ, Thiên Chúa làm đám cưới với dân của Ngài. Thiên Chúa là chú rể. Đoạn văn (Is 54, 4-8) là một minh hoạ rất lý thú phối hợp đề tài xuất hành với một đề tài trong sách Hôsê, đó là Giuđa được coi như người bạn trăm năm của Thiên Chúa. Vì yêu thương người bạn trăm năm của mình bị bỏ rơi, Thiên Chúa sẽ đem những người lưu đày trở về quê nhà. Chủ đề của bài đọc I là cuộc phục hưng Giêrusalem trong tương lai được diển tả bằng ngôn ngữ hôn ước giữa Thiên Chúa và dân Ngài. Với từ hôn ước này, Thiên Chúa sắp hoàn lại tước vị “hôn thê” cho dân Ngài. “Như cô dâu là niềm vui cho chú rể, ngươi cũng là niềm vui cho Thiên Chúa ngươi thờ”. Niềm vui của Giáo Ước được làm mới lại giữa Thiên Chúa và dân Ngài, tiên báo niềm vui thời Mêsia, niềm vui dạt dào như rược tiệc cưới Cana.
Sự hiện diện của Chúa Giêsu ở tiệc cưới Cana mở màn cho hôn nhân Kitô giáo một kỷ nguyên mới. Đây là lễ hôn phối đầu tiên trong đạo mới. Chính Chúa Giêsu làm phép cưới, trước sự chứng giám của Mẹ Maria và các Tông Đồ. Bí tích Hôn phối của đạo mới khai nguyên từ đám cưới này. Dựa trên học thuyết của thánh Phaolô trong thư gửi Êphêsô, ca tụng tình yêu chồng vợ cao đẹp như tình yêu của Chúa Giêsu dành cho Giáo Hội là hiền thê (Ep 5,22-33), Giáo Hội khẳng định “Chúa Kitô đã nâng hôn nhân giữa hai người được rửa tội lên hàng bí tích” (GL 1055). Từ nay, hôn nhân có đặc tính là nhất phu nhất phụ và bất khả phân ly; hôn nhân được Chúa chúc phúc và được Giáo Hội chứng nhận.
– Phép lạ Cana diễn ra trong một bữa tiệc. Bữa tiệc là hình ảnh được dùng để diễn tả niềm vui vào ngày Đấng Mêsia đến. Bữa tiệc này dồi dào rượu ngon: “Ngày ấy trên núi này, Đức Chúa các đạo binh sẽ thiết đãi muôn dân một bữa tiệc, thịt thì béo, rượu thì ngon”. Chúa Giêsu nhiều lần dùng hình ảnh bữa tiệc để nói về Nước Trời. Người ví mình là chú rể, là tân lang. Chúa Giêsu xuất hiện như Chú Rể thực sự của nhân loại. Người biến nước thành rượu, biến nước Cựu Ước thành rượu Tân Ước. Rượu của Người vừa ngon vừa nhiều, có cả phẩm lẫn lượng. Hình ảnh này cho thấy Ơn Cứu Độ do Chúa Giêsu mang đến thật là nguồn ơn quý giá và dư đầy.
– Tiệc cưới Cana là biểu tượng Tiệc Cưới Con Thiên Chúa và loài người. Phép lạ nước hoá thành rượu đem lại niềm vui cho người dự tiệc loan báo về mầu nhiệm Thánh Thể; bánh và rượu trở nên Mình và Máu Chúa Kitô đem lại nguồn vui Ơn Cứu Độ cho con người.Mỗi lần dự lễ là một lần dự tiệc. Tiệc Lời Chúa và Tiệc Thánh Thể. Bí Tích Thánh Thể là một phép lạ xảy ra hàng ngày trên bàn thờ, bánh và rượu nên Mình Máu Thánh Chúa. Chúng ta tin vào mầu nhiệm Thánh Thể, vì biết rằng Chúa yêu chúng ta, Người trở nên Bánh Hằng Sống nuôi chúng ta. Cả hai bàn tiệc nuôi dưỡng cuộc đời chúng ta tin vào T/Chúa.
Phép lạ Cana do Chúa thực hiện, nhưng Đức Mẹ cũng đóng vai trò quan trọng. Sự can thiệp của một người mẹ nhạy cảm và từ ái góp phần làm nên phép lạ hoá nước thành rượu.Cuộc sống thường ngày có những trắc trở, những lúng túng, những khó khăn. Hãy đến với Mẹ. Lời cầu bàu của Mẹ có giá trị lớn lao trước Nhan Thánh Chúa. Mẹ vẫn thường nói với Chúa Giêsu: “Họ hết rượu rồi” và Mẹ cũng hay nói với mỗi người chúng ta: “Hãy làm mọi điều Chúa bảo…”. Hãy làm theo lời Chúa, để rượu tình thương không bao giờ cạn vơi trong gia đình chúng ta.

CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN NĂM C
Is 62,1-5; 1Cr 12,4-11; Ga 2,1-11
 
Phần Phụng vụ Lời Chúa của Chúa Nhật 2 Thường Niên giúp chúng ta có một xác tín về ân sủng thiêng liêng. Thiên Chúa sáng tạo, dẫn dắt điều khiển sự vận hành của vũ trụ và sự sống của muôn loài. Con người là tạo vật cao quý mà Thiên Chúa đã tác tạo. Mỗi một con người được tựu thai là một tạo vật hoàn toàn mới và duy nhất. Mọi khả năng tiềm tàng về di truyền đã được in ghi trong từng tế bào của mỗi sự sống. Thượng Đế cho con người có ý chí, lý trí, ước muốn, tự do và khả năng để phát triển tới đỉnh cao. Con người có thể dùng khả năng và nỗ lực quyết tâm tu tâm và tu thân để trở nên con người hữu dụng và trọn hảo. Tiên tri Isaia đã diễn tả: “Ngươi sẽ là ngọc miện huy hoàng trong lòng bàn tay Thiên Chúa, sẽ là mũ triều thiên vương giả Thiên Chúa ngươi cầm ở tay.” (Is 62,3) Đấng Tạo Hoá trao ban cho mỗi loài có khả năng truyền sinh giống nòi theo cách thế riêng biệt. Sự sinh sôi nảy nở và tăng triển thêm nhiều sẽ làm tăng vẻ huy hoàng của vũ trụ vạn vật. Thiên Chúa đã chúc phúc cho mọi loài được tốt đẹp.
Chúng ta thử suy về nguồn sự sống trong con người cụ thể. Trước khi được hiện hữu, chúng ta chỉ là không. Đã có một khoảnh khắc mỗi người được bắt đầu hiện hữu. Mầu nhiệm sự sống khởi đầu từ sự kết hợp giữa mầm sống từ cha và mẹ. Ôi thật bé nhỏ và nhiệm mầu! Chỉ trong tế bào tí ti đó đã ẩn tàng mọi sự. Sự sống đó không chỉ bắt đầu từ cha và mẹ nhưng nó được nối dài từ thuở tạo dựng. Mầm sống đó được truyền sinh qua vô lượng kiếp. Sự sống phát sinh ra sự sống. Vậy sự sống trong chúng ta đã được truyền sinh qua sự sống của muôn thế hệ cha ông. Cha mẹ cộng tác với Tạo Hoá sáng tạo sự sống nơi mỗi con người một cách đặc thù và riêng biệt.
Người khôn ngoan và trí tuệ là đừng từ chối điều gì mà mình chưa được học hiểu. Vì càng tìm hiểu và học hỏi, chúng ta càng hiện hữu thêm. Chúng ta biết rằng cả kho tàng kiến thức của loài người góp lại cũng chẳng thấm vào đâu so với sự diễn tiến, hiện hữu và sinh tồn của vũ trụ. Nhiều người có trí khôn hiểu biết còn nông cạn, chưa thấu hiểu được lòng người và cũng chẳng thông suốt thế thái nhân tình, nhưng lại phán quyết nhiều điều vô căn cớ. Có người lại mạnh miệng lên tiếng phủ nhận sự hiện hữu của Đấng tác thành mọi sự. Khi không muốn qui phục, người ta chỉ việc đơn giản chối bỏ uy quyền của Thượng Đế và nói rằng mọi sự hiện hữu là tự nhiên mà có. Họ nghĩ rằng những người hữu thần tin vào thượng đế là thiếu trí tuệ và chưa giác ngộ. Đối với họ, thần thánh chỉ như là bánh vẽ hù doạ những người sơ khai và âu trĩ. Có lẽ chính họ còn đang ngồi trong bóng tối của vô minh.
Qua Kinh Thánh mạc khải và quan sát ngắm nhìn sự vạn vần trong vũ trụ, con người nhận ra nguyên nhân cội rễ của muôn loài. Đó chính là nguyên lý nhân quả. Trông quả thì biết cây. Ngày xưa, Thiên Chúa đã chọn một dân riêng để chuẩn bị đón nhận Đấng Cứu Thế. Người đã dùng mọi hình thức cụ thể để tỏ bày sự quan tâm chăm sóc, khế ước yêu thương ràng buộc và sự trung tín trong giao ước. Là Kitô hữu, chúng ta tin và tôn thờ một Thiên Chúa có ngôi vị và yêu thương. Tiên tri Isaia đã dùng hình ảnh đôi trai tài gái sắc để diễn tả tình yêu sống động của Đấng Tác Tạo: “Như tài trai sánh duyên cùng thục nữ, Đấng tác tạo ngươi sẽ cưới ngươi về. Như cô dâu là niềm vui cho chú rể, ngươi cũng là niềm vui cho Thiên Chúa ngươi thờ.” (Is 62,5)
Thánh Phaolô phân tích một cách khá rõ ràng về những đặc sủng mà mỗi người được lãnh nhận: “Có nhiều đặc sủng khác nhau, nhưng chỉ có một Thần Khí.” (1 Cr 12,4) Quan sát cuộc sống trong bất cứ một nhóm người, một hội, môt tổ chức hay một sinh hoạt chung nào cũng đều có con người có khả năng khác nhau. Mỗi người đều nhận lãnh khả năng để sinh lợi. Thần khí ban cho mỗi người một cách: Người nói tiên tri, kẻ giảng dạy, người được ơn chữa bệnh, kẻ làm phép lạ và người được ơn nói nhiều thứ tiếng…
Mỗi cá nhân là một thế giới riêng tư nhưng không thể tách rời. Sống là sống chung, sống cùng và sống với người khác, sự liên đới hỗ tương giúp xây dựng một xã hội tốt đẹp: “Thần Khí tỏ mình ra nơi mỗi người một cách, là vì ích chung.” (1 Cr 12,7) Không ai nhận ân sủng cho riêng mình nhưng đều vì ích lợi chung. Cuộc sống rất đa dạng. Lịch sử loài người phát triển từng bước liên tục và nối dài. Tất cả thành quả của chất xám tri thức đã đặt nền tảng phát minh trong mọi thời. Nhờ trí khôn, con người đã tìm ra được một số những nguyên nhân ẩn tàng trong thiên nhiên. Mỗi sự phát minh mới đều đặt nền tảng trên các định luật đã có trước. Sứ mệnh của con người là phục vụ lẫn nhau trong khả năng của mình. Con người có khả năng chuyên môn và công việc khác nhau để phục vụ công ích. Chúng ta tuy nhiều nhưng cùng tin vào một Thiên Chúa: “Có nhiều việc phục vụ khác nhau, nhưng chỉ có một Chúa.” (1 Cr 12,5)
Chúa Giêsu đầy quyền năng trong ý tưởng, lời nói và việc làm. Chúa đã hiện hữu từ đời đời có uy quyền sáng tạo và biến đổi cả tinh thần lẫn vật chất. Tại tiệc cưới Cana, qua lời khẩn nài của Mẹ Maria, Chúa Giêsu là làm phép lạ đầu tiên biến nước thành rượu. Thánh Gioan đã viết: “Đức Giêsu đã làm dấu lạ đầu tiên này tại Cana, miền Galilê, và bày tỏ vinh quang của Người. Các môn đệ đã tin vào Người.” (Ga 2,11) Với sự cộng tác của con người, Chúa đã tỏ quyền năng và vinh quang của Ngài. Ngài không khoe khoang hô lớn nhưng chỉ hành động âm thầm qua những việc rất bình thường của gia nhân: Đức Giêsu bảo họ: “Các anh đổ đầy nước vào chum đi!” Và họ đổ đầy tới miệng (Ga 2,7). Chỉ có các gia nhân biết sự việc đã xảy ra cũng giống như các mục đồng nhận diện ra Chúa nơi máng cỏ Belem.
Chúng ta hãy đến cùng Đức Maria, Mẹ là Đấng cầu bầu có thần thế trước tôn nhan Thiên Chúa. Mẹ sẽ dẫn dắt chúng ta đến với Chúa Giêsu. Nghe lời của Thân Mẫu Chúa nói với các gia nhân: “Người bảo gì, các anh cứ việc làm theo.” (Ga 2,5). Lạy Chúa, Chúa đã biến nước thành rượu ngon, xin Chúa biến đổi tâm hồn chúng con nên khí cụ bình an của Chúa.
 
CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN NĂM C
Is 62,1-5; 1Cr 12,4-11; Ga 2,1-11
Ở đâu có tình yêu thương, ở đó có hạnh phúc; nơi đâu tổ chức tiệc mừng, nơi đó cần có đủ rượu bia, như thế niềm vui sẽ trọn vẹn hơn. Ngồi đồng bàn, mà tất cả các thành viên đều chung một lòng yêu thương nhau, tiệc rượu nhất định sẽ vừa ngon vừa htơm. Nhân loại vẫn đang sử dụng chung cụm từ yêu thương cho tình đôi lứa, tình vợ chồng, tình gia đình và cả tình quê hương. Biết bao người vẫn hằng thở than : tình là gì, tình là chi, mà từ ngàn năm trước đến nay nhân loại vẫn khổ đau vì tình. Tình mà không yêu, chỉ là cuộc trao đổi mua bán. Yêu mà không có tình, chỉ là yêu đơn phương, là khổ đau.
Rượu ngon có bạn hiền, bàn tiệc đó sẽ tuyệt hơn, tình yêu càng nồng thắm hạnh phúc càng ngọt ngào thị vị biết bao. Bữa tiệc và cuộc tình nào có Chúa Giêsu hiện diện, niềm vui và hạnh phúc nhất định phải nồng ấm hơn, và còn có sức lan tỏa niềm vui đến mọi tâm hồn ở nơi đó. Phụng vụ Chúa nhật hôm nay, cho chúng ta thấy một trình thuật rất đời thường : đám cưới, đám cười, trong đó có “tình nồng và rượu ngon”. Chính nhờ sự hiện diện của “Các Đại khách”, đôi bạn trẻ, chủ tiệc, và các khách mời có một bữa tiệc vui hoàn hảo.
Xét về khía cạnh tự nhiên, nếu nam thanh nữ tú không quen biết nhau, không yêu nhau, làm sao có tiệc cưới. Nếu mâm cao cỗ đầy, thịt béo rượu ngon, mà chỉ một mình đơn chiếc, có khác nào “bị ăn cơm phạt” ? Tổ chức tiệc cưới dù đơn giản đến đâu cũng phải có họ hàng đôi bên, phải có bạn bè, tiệc mừng phải được dự trù hợp lý. Tiệc cưới không chỉ dừng lại ở việc : trai khôn lấy vợ, gái lớn lấy chồng, thực ra hôm nay người ta đang chú ý nhiều đến việc tìm hiểu, đầu tư, để họ sẽ được giầu mạnh cả vật chất lẫn tinh thần.
Tiệc cưới thời hôm nay còn có dàn nhạc ca hát cho nhau nghe để tăng thêm niềm vui, nhưng dù có đầy đủ cả hình thức và nội dung, người Tín hữu chúng ta đều tin rằng tiệc cưới không thể thiếu phúc lành của Chúa. Vì tình có nồng, tiệc rượu mới ngon, có niềm vui bên ngoài, phải có cả niềm vui bên trong, tình yêu mới bền vững. Nhiều gia đình trước khi tổ chức tiệc cưới, đã chạy đến nhiều nơi để xin cầu nguyện, xin cầu cho tổ tiên, xin ơn lành cho đôi bạn trẻ. Tiệc cưới tại Cana năm xưa là tiêu biểu cho gia đình khôn ngoan, họ biết mời khách sang trọng, khách bình dân, và trong tiệc đó có Đức Giêsu, Thân Mẫu Đức Giêsu, các môn đệ của Ngài nữa.
Không những tương quan hàng ngày của chúng ta cần có tình người, mà đúng hơn phải có tình Chúa nữa, cuộc sống chúng ta mới đủ vị ngọt yêu thương. Giới “mày râu” của chúng ta nói đùa nói vui, nhưng cũng vô cùng ý nghĩa : tiệc không rượu như kiệu không Đức Bà. Nếu ăn tiệc mà không rượu bia, có khác gì ca sĩ hát mà thiếu người đệm đàn, nói cách đạo đức hơn là đi dâng lễ mà không rước lễ, không thể hiệp thông trong cùng một Tấm Bánh, còn có gì nhạt hơn ?
Bàn tiệc cuộc đời mỗi ngày, chúng ta có nhớ mời Đức Giêsu và thân mẫu Maria đến hiện diện không ? chúng ta có xét thấy mình thiếu rượu mến yêu không ? Chúa Giêsu cho thấy tình nồng đâu phải là cuộc tình êm xuôi, nguy cơ trục trặc đâu phải là không có, nếu thiếu rượu yêu thương, tiệc tàn và cuộc tình liệu có nồng thắm không ? Yếu tố căn bản của tình nồng là cần có Chúa hiện diện, cần biết vâng nghe ý Chúa để có phép lạ, để có rượu ngon, có niềm vui trọn vẹn như tiệc cưới Cana. Các nhà đạo đức cho rằng, sự sai lầm của các gia đình là không xin Chúa giúp giải quyết các khác biệt về sự nhạt nhẽo trong cuộc tình của họ, thay vì họ tìm lý lẽ công bằng của thế gian.
Tiền bạc chỉ hỗ trợ cho cuộc tình thêm phong phú, rượu bia chỉ tăng thêm niềm vui tạm thời, hoặc bia rượu chỉ giải sầu trong thời gian ngắn. Vì say men rượu người ta sẽ tỉnh sau cơn mê, say men tình, người ta sẽ mãi mãi còn say. Ngày hôm nay tiệc cưới nếu thiếu bia rượu, người ta “a-lô” là xe chở đến tận nhà, hẳn nhiều người sẽ không sợ hết rượu nữa. Nhưng ở tiệc cưới Cana, chính nhờ có Chúa Giêsu hiện diện, nhờ có phép lạ cứu nguy, tình yêu của đôi bạn nồng thắm hơn, niềm vui của gia đình và khách mời được nếm hưởng thứ rượu thơm ngon hơn. Do đó mà cuộc tình có nồng thắm yêu thương, là có Chúa Giêsu hiện diện, là cuộc đời sẽ êm ấm hạnh phúc hơn.
Cuộc sống của con người hôm nay ai cũng tất bật, vất vả, cùng với tiệc tùng quanh năm suốt tháng : tiệc cưới, tiệc sinh nhật, tiệc rửa nhà mới, rửa các loại bằng cấp… Xem ra cuộc sống sẽ trở nên nhàm chán nếu chỉ có tiệc tùng hoan lạc, mà thiếu sự phấn đấu, thiếu sự tận tình yêu thương sẻ chia với anh chị em mình. Cũng từ tiệc cưới tự nhiên, mỗi chúng ta còn được mời gọi để hướng cuộc tình của mình tới tiệc Lời Chúa và tiệc Thánh Thể. Qua đó, chúng ta sẽ hiểu vì sao cần phải có tình nồng thắm để cảm nghiệm thứ rượu yêu thương trong bàn tiệc Nước Trời ngay hôm nay. Amen.
 
CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN NĂM C
Is 62,1-5; 1Cr 12,4-11; Ga 2,1-11
 
Bước vào thế kỷ 21, con người dường như quá tự hào về những thành tựu khoa học kỹ thuật đã đạt được. Khoa học công nghệ chế tạo của con người đã đạt đến mức hết sức tinh vi, đến độ có những lúc, con người cho rằng : Ai làm chủ khoa học công nghệ, người đó làm chủ thế giới. Khoa học trở nên như một cây gậy quyền năng. Tuy nhiên, khi con người làm chủ khoa học công nghệ thì đồng thời nó cũng đem lại bao lo sợ cho con người. Ví dụ, công nghệ vụ khí ngày nay đã đạt đến mức chính xác tuyệt đối, có thể phá huỷ mục tiêu cách xa hàng ngàn cây số. Công nghệ sinh học đã tạo biến đổi gien phục vụ nông nghiệp nhưng cũng ẩn chứa nhiều rủi ro cho con người. Công nghệ hoá chất, dược phẩm cũng đang có một ảnh hưởng lớn trên đời sống con người đồng thời cũng khiến cho con người lo sợ. Khi con người tự cho mình có quyền năng là lúc con người gây lo sợ, đau khổ cho anh em.
Thiên Chúa thì hoàn toàn khác, quyền năng nơi Ngài là quyền năng của lòng thương xót, quyền năng ấy đem lại niềm vui và ơn giải thoát cho con người. Quyền năng của Thiên Chúa được thể hiện qua lời nói, việc làm và cả con người của Chúa Giêsu, vì Người chính và vị Thiên Chúa quyền năng và yêu thương. Câu chuyện Chúa làm phép lạ biến nước thành rượu tại tiệc cưới Cana đã minh chứng điều đó.
Đám cưới là một trong những ngày vui của gia đình. Chúa Giêsu, Đức Maria và các môn đệ đã hiện diện trong bữa tiệc. Việc hiện diện của Chúa Giêsu cho thấy Ngài thực sự trở nên một thành viên trong xã hội, Ngài không đứng bên lề những sinh hoạt của xã hội, nhưng đã tham gia vào tất cả các sinh hoạt của cộng đồng, chia sẻ vui buồn với cuộc sống của nhân loại. Việc xảy ra cho đôi tân hôn đó là tiệc chưa tàn mà rượu đã hết. Việc này quả thực là một điều hết sức xấu hổ cho gia đình. Với sự tinh tế nhạy bén của một người phụ nữ, Đức Maria đã nhận ra ánh mắt lúng túng của chủ tiệc, Mẹ đã gợi ý với Chúa : Họ hết rượu rồi. Mặc dù biết rằng chưa đến giờ của Chúa tỏ mình ra, nhưng Đức Maria vẫn tin tưởng nói với các gia nhân : Hễ Người bảo gì thì hãy làm theo. Mẹ tin chắc chắn với sự quan tâm và lòng thương xót của Chúa, Chúa sẽ ra tay để cứu gia đình tân hôn này.
Dù chưa đến giờ Chúa Giêsu thể hiện quyền năng, nhưng vì lời gợi ý của thân mẫu, Chúa đã ra lệnh : Hãy đổ nước đầy vào chum. Họ đổ đầy sáu chum. Ngài bảo họ : Hãy múc rượu lên cho quản tiệc. Khi quản tiệc nếm thử thì nước đã biến thành rượu ngon khiến cho mọi người thắc mắc : Tại sao ông lại giữ rượu ngon đến giờ này ? Phép lạ đã xảy ra, các môn đệ càng thêm tin vào Thầy Giêsu.
Phép lạ biến nước thành rượu ngon mang ý nghĩa giáo lý sâu xa hơn nữa : Tình trạng hết rượu trong tiệc cưới là tình trạng của các gia đình và của con người đang cạn dần tình yêu và niềm vui trong cuộc sống. Rượu cũ là luật cũ, nếp sống cũ và các việc tế tự cũ đã dần mất đi sức sống không còn phù hợp nữa, nay Chúa Giêsu là niềm vui mới được trao ban một cách dư tràn trên nhân loại. Rượu mới của Chúa Giêsu ban tặng là rượu của tình yêu, rượu ân sủng và là Thánh Thần sẽ được ban tràn đầy cho nhân loại, làm say mê lòng người. Chúa Giêsu chính là tân lang mới. Ngài sẽ thiết đãi nhân loại này bữa tiệc Nước Trời, mọi người sẽ không còn uống rượu, ăn tiệc trần gian mà được dự tiệc rượu Nước Trời.
Tiên tri Isai đã nhìn thấy trước bữa tiệc của Đấng Mesia và đã dùng nhiều hình ảnh để nói về ngày ấy : Đấng Công chính xuất hiện tựa hừng đông, mọi đế vương trên trần gian sẽ quy phục Người, vinh quang Người tỏ rạng. Người sẽ thiết lập hôn ước với xứ sở ngươi, như trai tài sánh duyên cùng thục nữ, Đấng tác tạo ngươi sẽ cưới ngươi về. Tiên tri Isai đã thấy toàn dân như hân hoan vui mừng vì được tham dự vào tiệc cưới của Đấng Công Chính, Chúa tể mọi loài. Tiệc cưới ấy không bao giờ tàn, rượu ngon sẽ không bao giờ cạn.
Thánh Thần chính là rượu mới mà Chúa Giêsu ban cho thế giới, đặc biệt cho mỗi Kitô hữu. Mỗi người sẽ được nếm hưởng rượu của Thánh Thần cách khác nhau. Theo thư Corintô quả quyết, chỉ có một Thánh Thần duy nhất, nhưng có nhiều đặc sủng khác nhau, nhiều việc phục vụ khác nhau. Vì thế, mỗi người được Thánh Thần hướng dẫn để sống và hoạt động cách riêng biệt tuỳ theo đặc sủng Thánh Thần ban cho : người được ơn nói tiên tri, người khác được ơn hiểu biết, ơn khôn ngoan, người khác nữa được ơn chữa bệnh… nhưng tất cả đều chung một Thánh Thần.
Có một chi tiết quan trọng trong câu chuyện, đó là lời Đức Maria nói với các gia nhân : Người bảo gì, các anh cứ làm theo. Đấy không chỉ là lời nói của một một người phụ nữ với trực giác khi biết rằng người con của mình chắc chắn sẽ can thiệp cho gia đình, nhưng còn là lời nói của một con người đặt trọn niềm tin vào Chúa Giêsu. Mẹ tin rằng Chúa Giêsu hiểu tâm hồn Mẹ và Chúa không bao giờ từ chối lời đề nghị của Mẹ.
Các gia nhân đã sẵn sàng để nghe lời căn dặn của Đức Maria, họ chờ đợi cho đến khi Chúa ra lệnh : Đổ nước đầy các chum. Có lẽ các gia nhân này không thể hiểu và cũng không thể đoán trước được việc gì sẽ xảy ra. Mọi người chỉ nhận ra phép lạ khi người chủ tiệc nếm thử nước thì thấy đã biến thành rượu ngon. Phép lạ xảy ra, quyền năng của Thiên Chúa được thể hiện, quyền năng này là quyền năng của tình thương, đem đến niềm vui hân hoan và sự tin tưởng cho mọi người.
Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta luôn tin vào quyền năng của Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu. Ngài đến thế gian không phải để trừng phạt con người, cũng không đe doạ khiến cho con người hoảng sợ, nhưng Ngài đến với tất cả tình yêu và lòng thương xót. Chính lòng thương xót nơi Thiên Chúa đã khiến Ngài chạnh thương trước những nhu cầu, sự thiếu thốn của nhân loại chúng ta.
Chúng ta đang sống trong một thế giới buồn chán vì biết bao lo âu sợ hãi, thất vọng do tội lỗi, do con người gây ra. Nhiều người đang rơi vào bế tắc hoặc cảm thấy cô đơn lạc lõng trong xã hội và trong gia đình mình, mất niềm vui, mất định hướng. Chúa Giêsu chính là tân lang mới, kiến tạo thế giới mới và đem đến niềm vui ân sủng cho nhân loại. Người bảo gì thì hãy làm theo cũng là lời Đức Maria căn dặn chúng ta hôm nay : Chỉ khi làm theo lời của Chúa Giêsu, chúng ta mới có thể tìm được lối đi và tìm được hướng sống. Làm theo Lời của Ngài, chúng ta sẽ tìm được niềm vui và sự bình an cho tâm hồn. Nhất là khi làm theo lời Chúa Giêsu, Người sẽ biến cuộc sống lạt lẽo của con người thành rượu vui hân hoan trong Thánh Thần.
Nhiều gia đình ngày nay dư rượu đế, thừa rượu ngoại nhưng lại hết rượu thiêng liêng, niềm vui đã vơi, tình yêu đã cạn, cuộc sống gia đình trở nên đơn điệu nhàm chán. Để tìm lại được niềm vui của ngày thành hôn, cần mời Chúa Giêsu và Đức Maria vào ăn cơm chung và sinh hoạt với gia đình mình, mời Chúa hiện diện trong các giờ kinh tối và trong các công việc của gia đình. Với sự nhạy bén và tình yêu của một người mẹ, Đức Maria sẽ chỉ cho chúng ta thấy những điều đang thiếu trong gia đình và nhất là Mẹ sẽ cầu xin với Chúa ra tay can thiệp cho gia đình những khi gặp khó khăn, thử thách.
Nhiều bạn trẻ ngày nay đang đánh mất niềm vui trong cuộc sống, đang kéo lê đời mình trong uể oải buồn chán. Đức Thánh Cha Fancis đã chỉ cho thấy một trong những lý do của cuộc sống buồn chán này là lối sống tiêu thụ, hưởng thụ. Ngài nói rằng, lối sống này thể hiện một sự cô đơn, buồn chán trong cuộc sống, nó biến người ta chỉ nghĩ đến bản thân, lo chau chuốt tích luỹ cho bản thân mà quên những tương quan. Các bạn trẻ có thể có rất nhiều friends trên mạng xã hội, nhưng lại không có những người bạn thân thực sự. Hãy rời bàn phím, rời màn hình, để mời Chúa vào trong tâm hồn mình, Chúa sẽ dắt chúng ta bước đến với anh em, Chúa sẽ kết nối chúng ta với Chúa và với mọi người, Ngài sẽ đem lại cho cuộc sống chúng ta có ý nghĩa và có niềm vui đích thực.
Xin Đức Maria ở bên chúng ta, nhận ra sự thiếu thốn của mỗi chúng ta và xin Mẹ luôn bầu cử cùng Chúa cho chúng ta. Amen.
 
 CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN NĂM C
Is 62,1-5; 1Cr 12,4-11; Ga 2,1-11
Đã có một thời, các cha chẳng bao giờ đi ăn cưới và coi đó là chuyện thế gian, bậc tu hành không nên tham dự. Ở các nhà dòng, đặc biệt tại các đan viện, người ta cũng chẳng dám cho cử hành hôn lễ tại nhà nguyện của cộng đoàn, sợ các tu sĩ dễ bị ‘nhiễu sóng’, và đám cưới được xem như không thích hợp với bầu khí thánh thiêng nơi tu viện. Nhưng 2000 năm trước, Chúa Giêsu đã từng đi ăn cưới như mọi người. Không phải chỉ mình Ngài, Chúa còn kéo thêm cả một đoàn đệ tử hộ tống đi theo. Đám cưới tại Cana có sự hiện diện của Chúa Giêsu, của các Tông đồ và có cả Đức Maria. Trong Tin mừng Gioan, Chúa Giêsu khởi sự công cuộc rao giảng Tin mừng với việc đầu tiên là chọn 12 môn đệ, sau đó, cả Thầy lẫn trò cùng rủ nhau đi ăn cưới. Thánh Gioan là một thần học gia uyên bác. Những động thái của Đức Giêsu cùng với những phép lạ Ngài thực hiện được Thánh Gioan thuật lại đều mang chở một nội dung thần học rất sâu xa.
Lược qua câu chuyện
Người Do Thái khi xưa thường kéo dài tiệc cưới suốt cả tuần lễ. Người ta không rước dâu về nhà chồng như ở Việt Nam, nhưng chú rể sẽ đến nhà cô dâu giữa đêm khuya. Các thực khách được mời sẽ dự tiệc kéo dài trong nhiều ngày và đương nhiên chủ nhà phải chuẩn bị rất nhiều đồ ăn thức uống, nhất là phải có đủ rượu để đãi khách. Nơi tiệc cưới Cana, có lẽ vì khách quá đông và thời gian lại kéo dài, nên bỗng hết rượu. Quả là một đại họa cho gia đình. Họ sẽ bị ê mặt trước bao quan khách, vì đám cưới sẽ bị dở dang. Thế là Chúa Giêsu đã ra tay can thiệp qua sự cầu ngỏ của Đức Maria, và cuối cùng phép lạ đã xảy ra. Những chum nước dự trữ cho khách rửa tay theo phong tục Do Thái đã biến nên những chum rượu nho hảo hạng. Nhưng điều cốt lõi ở đây không phải Chúa đi dự tiệc cưới như một hành động chỉ để giao tế xã hội. Thánh Gioan qua trình thuật muốn diễn bày chân tính cứu thế của Chúa Giêsu. Ngài chính là căn nguyên niềm vui ơn cứu độ được tặng trao cho con người. Những chi tiết được thuật lại đều mang chở những nội dung thần học mà chúng ta cần phải nghiền ngẫm để khám phá.
Đức Giêsu, một ‘Thiên Chúa – Người’ (God-man)
Đức Giêsu vốn là Thiên Chúa rất Thiên Chúa, nhưng cũng là một con người rất con người. Khi đến trần gian, Ngài đã chia thân sẻ phận với chúng ta, vui với người vui, khóc với người khóc. Thánh giáo phụ Irênê đã viết: “ Thiên Chúa từ trời cao đã xuống đất thấp trở nên một con người hèn hạ để nâng chúng ta là con người hèn hạ nên giống Thiên Chúa cao sang”. Đây là một nghịch lý khó hiểu, và Thánh Gioan muốn chúng ta suy nghiệm sâu xa nghịch lý này.
Trong bài đọc thứ nhất, tiên tri Isaia cũng tiên báo về thời Thiên sai. Trong kỷ nguyên đó đó, Đấng Cứu thế là Đấng Công chính sẽ xuất hiện tựa hừng đông. Ngài sẽ ngồi trên ngai với vương miện huy hoàng, và dân Chúa sẽ trở thành tân nương, được Đức Chúa đem lòng sủng ái và kết lập hôn ước. “Đấng tác tạo ngươi sẽ cưới ngươi về. Như cô dâu là niềm vui cho chú rể, ngươi cũng là niềm vui cho Thiên Chúa ngươi thờ” (Is 62,5). Trong thời kỳ cứu độ, dân Chúa được nâng lên địa vị mới, trở thành vợ hiền của đức lang quân là chính Đức Giêsu. Vì thế hình ảnh tiệc cưới Cana là dấu chỉ tiên báo về thời Thiên sai này. Đức Giêsu là vị lang quân, là người chồng, còn chúng ta là hôn phu trong hôn lễ nhiệm mầu đó.
Cũng vậy trong sách Khải Huyền, thánh Gioan thuật lại thị kiến về tiệc cưới Chiên Con. Bữa tiệc Thiên Sai đã trở thành hiện thực khi máu Đức Giêsu đổ ra trên Thập giá, đem lại ơn cứu chuộc cho nhân loại. ‘Rượu’ là biểu tượng của niềm vui ơn cứu độ. Tiên tri Isaia còn nói về bữa tiệc cánh chung với thịt béo và rượu ngon (Is 25, 6). Thánh vương Đavit cũng viết Thánh vịnh 22 diễn tả lòng yêu thương của Thiên Chúa qua hình tượng đồng cỏ non, dòng suối mát, nhất là qua ‘ly rượu nồng đầy tràn chan chứa’ (Tv 22, 5). ‘Rượu và sữa’ trong bàn tiệc cánh chung mà Isaia phác vẽ, ám thị về niềm vui mà ơn cứu độ đem lại. Sữa làm thỏa cơn khát cho những ai đang khao khát được giải phóng, và rượu mang lại sự vui mừng cho những tâm hồn được giải án tuyên công, vì rượu làm hoan hỷ lòng người (x.Is 55).
Phép lạ đầu tiên Chúa thực hiện tại tiệc cưới Cana khi Ngài biến nước thành rượu, được nối kết với phép lạ cuối cùng trên Thập giá khi Chúa biến rượu thành máu Ngài, máu được đổ ra để đem lại ơn cứu thoát. Đây cũng là máu trong tiệc cưới Con Chiên. Những người mặc áo trắng tinh tiến vào bàn tiệc đã giặt áo của mình trong máu Con Chiên vô tội ấy. Thánh Gioan đã viết lại sách Tin mừng thứ tư với những phép lạ, liên kết với thị kiến trong sách Khải huyền để khải thị cho chúng ta am tường về chân tính Cứu Thế nơi Đức Giêsu.
Đức Maria, Evà mới
Trong Tin mừng Gioan, Đức Maria được nhắc đến 2 lần. Lần thứ nhất trong tiệc cưới Cana và lần thứ hai khi Mẹ đứng dưới chân Thập giá. Phép lạ đầu tiên và phép lạ cuối cùng Chúa Giêsu thực hiện đều có sự tham phần của Mẹ Maria. Trong phép lạ thứ nhất, Chúa nói với Mẹ : “ Thưa bà, chuyện đó can gì đến bà và tôi? Giờ của tôi chưa đến”. Trong phép lạ cuối cùng, Chúa cũng nói với Mẹ “ Thưa bà, đây là con của bà”. Hạn từ ‘Bà’ là thuật ngữ đặc thù Thánh Gioan sử dụng để đề cao vai trò Đức Maria như một ‘bà’ Evà mới trong nhiệm cục cứu độ. Đức Mẹ đã không thực hiện bất cứ một phép lạ nào, nhưng Mẹ là người chuyển cầu (intercesseur) để phép lạ xảy ra. “Họ hết rượu rồi”. Một câu nói giản đơn, nhưng diễn bày vai trò Evà mới nơi Đức Maria. Cũng vậy khi đứng dưới chân Thập giá, Mẹ hoàn toàn thinh lặng, nhưng đi sâu vào sự hiệp thông trọn vẹn trong kế hoạch cứu độ. Vì vậy Đức Maria trên đồi Canvê đã hiển thị một cách sung mãn vai trò Evà, mẹ của chúng sinh, trong một kỷ nguyên mới, để cùng với Đức Giêsu – Ađam mới, đem lại ơn cứu độ cho nhân loại.
Giáo hội đã ca tụng Mẹ với nhiều tước hiệu. Cách riêng, Thánh Gioan mời gọi chúng ta hướng nhìn về Mẹ như là thầy dạy đức tin. Trong cuộc hành trình đức tin, mẹ đã hoàn toàn quy thuận thánh ý Chúa để cùng với Đức Giêsu, Mẹ trở nên máng chở, chuyển thông ơn sủng cho con người. 

CHÚA NHẬT 2 THƯỜNG NIÊN NĂM C
Is 62,1-5; 1Cr 12,4-11; Ga 2,1-11
Bước vào Chúa nhật thứ hai Mùa Thường niên, Phụng vụ Giáo hội mời gọi chúng ta từng bước dõi theo những ngày đầu (sứ vụ công khai) của Chúa Giêsu. Sau khi chịu phép rửa xong, Gioan Tiền Hô giới thiệu cho mọi người biết Chúa Giêsu là “Chiên Thiên Chúa, Đấng xóa tội trần gian”; tiếp đến có ba môn đệ là : Anrê, Phêrô và Philipphê đã bỏ tất cả mọi sự mà đi theo người; thầy có trò, tất cả cùng được mời đi dự tiệc cưới, chính tại Cana phép lạ đầu tiên xảy ra, khiến nước hóa thành rượu, nhờ sự can thiệp của Rất Thánh Trinh Nữ Maria (x. Ga 2, 1-12).
Vậy, đâu là ý nghĩa của Rượu được Chúa Giêsu biến thành từ nước ? Chúa Giêsu đến dự tiệc cưới hàm chứa điều gì ?
Theo Thánh Maximus, Giám mục thành Turin thì Rượu mà Đức Giêsu hóa thành từ nước, chính là Rượu mới của niềm vui đích thực. Bởi Vị Thiên Chúa theo Phúc Âm mô tả đã được mời đến dự tiệc cưới. Như thế, Con Thiên Chúa đã đi ăn cưới, và với sự hiện diện của mình, Người đã thánh hóa mối tình của đôi tân hôn bằng việc hóa nước thành Rượu. Người đã đến dự đám cưới theo luật cũ, để chọn trong dân ngoại một hiền thê tinh tuyền. Người không sinh ra từ cuộc hôn nhân của loài người như Kinh Tin Kính chúng ta đọc : “Được sinh ra mà không phải được tạo thành“. Người đến đám cưới, không phải đến để ăn một bữa tiệc cho vui như bao nhiêu bữa tiệc khác. Người đến để mạc khải một sự diệu kỳ, đầy ngưỡng mộ. Người đến dự tiệc cưới, không phải để uống rượu, nhưng để trao ban cho gia nhân rượu ngon nồng. Và khi mọi thực khách đang dự tiệc, bỗng thiếu rượu, Đức Maria, Mẹ Người đã nói với Người : “Họ hết rượu rồi” (Ga 2, 3). Chúa Giêsu, dường như trả lời với vẻ không vui cho lắm : “Hỡi bà, Con với bà có can chi đâu” (Ga 2, 4)… khi trả lời: “Giờ Con chưa đến” (Ga 2, 4), chắc chắn đây là lúc Người loan báo giờ vinh quang của Người nơi cuộc Thương Khó, hoặc chính máu Người là rượu đổ ra để trao ban sự sống, và ơn cứu độ cho nhiều người. Mẹ Maria xin một đặc ân hiện tại, Con Mẹ lại chuẩn bị trao ban niềm vui muôn thủa trong tương lai. Tuy nhiên, Thiên Chúa nhân lành đã không ngần ngại trao ban những điều nhỏ mọn cho con người, trong khi chờ đợi những điều lớn xảy đến.
Đức Maria, người mẹ diễm phúc, vì Mẹ là Mẹ thật của Con Thiên Chúa, nên Mẹ đã biết trước ý định của Con Mẹ, và thấy trước được điều gì sẽ xảy đến. Đó là lý do tại sao sau khi Mẹ yêu cầu Con Mẹ, kể cả khi nhận được câu trả lời : “Con với bà có can chi đâu” (Ga 2, 4); Mẹ vẫn căn dặn những gia nhân quản tiệc cưới hãy làm bất cứ điều gì Con Mẹ yêu cầu :  “Hễ Người bảo gì, thì phải làm theo” (Ga 2, 5). Chắc chắn Mẹ biết rằng lời chỉ trích của Con Mẹ và Mẹ thấy Con Mẹ, một Vì Thiên Chúa đã không giấu được sự bất bình của thân phận làm người giận dữ nhưng chứa đựng một mầu nhiệm của lòng từ bi cao cả … Vì tiếp theo là nước trong chum bỗng nhiên bắt đầu nhận được sức thánh hóa để có thể chuyển màu sắc, lan tỏa hương vị của một thứ rượu ngon lành, và cùng một lúc thay đổi hoàn toàn bản chất của nó, nước đã hóa thành rượu. Và việc chuyển đổi nước thành một chất khác cho thấy sự hiện diện của Đấng Tạo Hóa, quyền năng, bởi không ai, ngoại trừ người tạo ra từ không có gì ra nước, có thể chuyển đổi nước thành một cái gì đó khác tức là rượu.
Chúng ta đang ở trong Năm Thánh Lòng Thương Xót, hãy noi gương Mẹ Maria kiên nhẫn, cậy trông, cầu nguyện, đẩy lui sự thờ ơ ra khỏi chúng ta và mở rộng cõi lòng đến với mọi người.
Chúa Kitô đã làm phép lạ biến nước thành rượu ở Cana chính vì Đức Trinh Nữ Maria là một người rất quan tâm đến mọi người. Trong đám cưới, Mẹ phải để ý lắm mới phát hiện ra sự tế nhị trầm trọng này. Nhưng Mẹ không chỉ thấy rồi để trong lòng, mà vì tính ân cần chu đáo sẵn có nơi Mẹ, Mẹ đã trao những lo lắng của mình vào tay Chúa Giêsu, Con Mẹ, và đã hành động một cách hợp lý và can đảm. Mẹ lo lắng cho nhu cầu của đôi tân hôn, quan tâm đến người khác, chứ không đóng kín vào chính mình. 
Đức Thánh Cha Phanxicô nói : Ngày nay chúng ta có thể thấy rất nhiều hoàn cảnh hết “rượu” là dấu chỉ của sự vơi cạn “hạnh phúc, tình yêu, và sự phong phú“. Ngài đặt câu hỏi : “Có bao nhiêu người trẻ trong chúng ta cảm thấy không còn tìm được những điều ấy trong nhà mình? Có bao nhiêu phụ nữ buồn chán và cô đơn tự hỏi khi nào tình yêu sẽ ra đi, sẽ rời bỏ cuộc sống của mình? Có bao nhiêu người già cảm thấy bị gạt sang một bên, đứng ngoài các ngày vui của gia đình, và hằng ngày khao khát chút tình yêu?“(Trích Bài giảng 06/7/15 tại Los Samanes, Guayaquil, Ecuador).
Đức Maria giải quyết việc thiếu rượu bằng cách tin tưởng đến với Chúa Giêsu, và cầu nguyện. Mẹ dạy chúng ta phải đặt gia đình vào tay Chúa, phải cầu nguyện, phải khơi dậy niềm cậy để thấy rằng lo lắng của tha nhân cũng là lo lắng của ta, và lo lắng của ta cũng là lo lắng của Chúa. Cầu nguyện luôn nâng chúng ta, giúp chúng ta thoát khỏi những lo lắng của mình. Cuối cùng Đức Mẹ đã hành động. Lời Mẹ nói với các người giúp việc “Hễ Người bảo gì, thì phải làm theo” cũng là lời mời gọi chúng ta mở lòng mình cho Chúa Giêsu, “Đấng đã đến để phục vụ chứ không phải để được phục vụ” (Mc 10, 45).
Với đức tin sống động, tinh tuyền và kiên vững, Đức Maria chỉ cho chúng ta nguồn gốc của một trong những dấu chỉ, và thực tại của nó, mà chúng ta sẽ được tham dự trong tương lai, nếu chúng ta làm tất cả những gì Chúa Giêsu, Đấng là Tình Yêu Vĩnh Cửu (biểu tượng của rượu) dạy bảo.
Tại Cana, Mẹ Maria đã hiện diện và can thiệp vào tiệc cưới. Vào giờ trên Thánh Giá ; giờ Chúa Giêsu cử hành tiệc cưới với Giáo hội ; Mẹ Maria cũng ở đó. Giờ đây Mẹ vẫn hiện diện để giúp đỡ con cái mình sống tinh thần yêu thương và phục vụ tha nhân như Mẹ.
Lạy Mẹ Maria, xin Mẹ dạy chúng con yêu mến Chúa Giêsu, Vị Hôn Phu của Giáo hội mãi mãi và yêu mến Giáo hội, Hiền thê của Chúa Giêsu, và thực thi bác ái cũng như lòng xót thương với hết mọi chi thể của Chúa Kitô. Amen.

 

 

THẾ GIỚI NHÌN TỪ VATICAN

20/12/2018: Nhìn lại các diễn biến nổi bật trong 6 tháng đầu năm 2018

Giáo xứ Kim Phát Hoan ca mừng Chúa Giáng Sinh 2018 GX Kim Phát