16:06 EDT Thứ năm, 19/10/2017

KINH TẠ ƠN KIM KHÁNH THÀNH LẬP GIÁO PHẬN BANMÊTHUỘT


Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 49

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 48


Hôm nayHôm nay : 5232

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 138541

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 8393440

Trang nhất » Bài giảng lễ

Bài giảng lễ CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN A

CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN . A
 (Mt 10, 37-42)
 
Kính thưa cộng đoàn thân mến!
Hồi còn là một sinh viên tại đại học Thành phố Hồ Chí Minh, có một người bạn nữ sinh viên hỏi tôi rằng: đi công giáo được lợi gì không? Tôi hỏi sao lại hỏi thế? Cô ta trả lời: tôi rất muốn đi theo công giáo, thế nhưng vẫn sợ theo đạo bị thiệt thòi, truớc mắt không được thoải mãi như những người khác..
Vâng, thưa cộng đoàn, suy nghĩ của cô gái sinh viên trên đây cũng là suy nghĩ của một số người. đã làm người ai mà chả muốn sung sướng, ai mà chả muốn tự do làm theo ý mình, vì thế mà chúng ta thường hay tính toán.
Tin mừng hôm nay Chúa bảo rằng: đón tiếp một Ngôn sứ sẽ lãnh lấy phần thưởng của Ngôn sứ, đón tiếp người công chính sẽ lãnh lấy phần thưởng người công chính, đón tiếp người rao giảng sẽ lãnh lấy phần thưởng của người rao giảng, đón tiếp Đức Kitô vào lòng thì sẽ được nhận phần vinh phúc nước trời.
Đã là Kitô hữu, tin vào Thiên Chúa và bước theo Ngài thì đừng tính toán, đừng sợ thiệt thòi, đừng sợ mất phần thưởng nước trời, nhưng hãy sợ điều mà mình không trung thành với Chúa, không thực thi bổn phần của mình đối với Thiên Chúa, hãy sợ xúc phạm đến Danh thánh Thiên Chúa được cụ thể hoá qua các đấng bậc mục tử tu sĩ. một bổn phận dù có âm thầm hay công khai vẫn là điều cần thiết. 
Thiên Chúa cần những con người ngày đêm nhiệt thành rao giảng Lời Chúa bằng hành động cuộc sống và việc làm chứ không phải là một lời sáo rỗng, gây phiền toái cho anh em mình. Chúa cần những tâm hồn quảng đại biết tiếp tay với người của Chúa gởi đến trong mọi nơi mọi lúc, cần tiếp tay chung sức xây dựng cộng đoàn yêu thương chứ Chúa không muốn chung tay làm cho Giáo Hội rạn nứt.
Dù là vĩ nhân cũng cần đến những nhu cầu căn bản của cuộc sống hằng ngày. Công chúng chẳng bao giờ biết đến những con người sau hậu trường, nhưng nếu không có họ thì xã hội chẳng thể nào có được các vĩ nhân. lịch sử chỉ nhớ đến các vĩ nhân chứ lịch sử không đủ giấy bút để ghi lại những khuôn mặt góp phần vào đời sống của vĩ nhân đó. ấy thế mà, Thiên Chúa lại nhớ đến tất cả họ, Thiên Chúa không bỏ sót người nào. Cũng thế, nếu chúng ta góp phần làm cho một người khác tin nhận vào Chúa Kitô, cảm hoá được một người bê tha trở về đường công chính, góp phần vào việc thánh hoá con người ngỗ ngược ăn năn thống hối lỗi lầm của mình để trở về với con đường công chính thì Chúa bảo rằng: người đó đáng được lãnh triều thiên của sự công chính.
Khi nhân loại đi tìm chính mình thì lại càng đánh mất chính mình. Càng co cụm trong vỏ ốc của mình, thì càng chết dần trong nỗi cô đơn vì bị người khác bỉu môi chê bai. với cuốn phim “The Passion of Chrits”. Qua cuộc tử nạn và phục sinh của Đức Kitô, Ngài cũng khẳng định chân lý ấy. Ngài nói: “Ai tìm mạng sống mình sẽ mất, ai đánh mất mạng sống vì Thầy thì sẽ được gặp lại”. đó chính là nghịch lý của Tin Mừng, song đó cũng là chân lý của cuộc đời. thật vậy ai miệt mài trong tiền của, danh vọng, lạc thú thì sẽ chuốc lấy sự đắng cay.
Trái lại, một cuộc sống dám tiêu hao vì người khác, vì nước trời sẽ luôn là một cuộc sống tròn đầy sung mãn. Chính trong phục vụ chúng ta mới tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống. chính qua các cử chỉ yêu thương chúng ta mới tìm gặp được bản thân mình, có như thế mới thực đáng sống và đó chính là ý nghĩa của kinh hoà bình đã đi sâu vào trong lòng mình.
Vậy, qua đoạn Tin Mừng hôm nay, một lần nữa Chúa muốn lưu ý chúng ta rằng: hãy trung thành với giáo huấn đức tin Công Giáo và Tông Truyền. trung tín với Giáo Hội của Chúa, tùng phục các vị Mục Tử của Chúa, đưng vì lý do gì cho cá nhân mà xúc phạm đến danh dự chức thượng phẩm của Chúa Giêsu ở trần gian này.
 
 
CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN . A
(Mt 10, 37-42)
 
Vậy, thế nào là sống có ý nghĩa? Chúa Giêsu dạy chúng ta: đó là biết cho đi và biết sống vì người khác. Mặc dù có nhiều quan niệm và cách sống khác nhau, tất cả mọi người đều mong ước một cuộc sống có ý nghĩa. Quả vậy, chúng ta sống trên đời có một lần, nên phải sống sao cho cuộc sống tốt đẹp, đem lại hạnh phúc cho bản thân và để lại cho hậu thế một tấm gương soi. Những vấp ngã và thất bại trên đường đời, là những bài học đắt giá, phải giúp chúng ta gượng dậy, đứng lên và tiếp bước trong đời. Lời Chúa hôm nay đưa ra những hướng dẫn giúp chúng ta sống có ý nghĩa
Có người đặt lý tưởng cuộc sống ở sự sung túc vật chất. Tuy vậy, khi họ đạt được những điều họ mong muốn như nhà cửa, tiện nghi sang trọng, họ vẫn chưa thấy toại nguyện và muốn có thêm nữa. Cốt lõi của cuộc sống không hệ tại ở sự dư dả vật chất. 

Có người đặt lý tưởng cuộc sống ở sự thành đạt. Khi đã có nhiều chức tước bổng lộc, người ấy lại không bằng lòng, lại muốn leo cao hơn trong bậc thang xã hội, rồi đấu đá loại trừ nhau một cách tàn ác. Bổng lộc danh vọng không nhất thiết đem cho con người niềm vui.
Có người đặt lý tưởng cuộc đời ở những hoạt động sôi nổi. Họ đi nam về bắc, trong nước cũng như ngoài nước, suốt ngày hoạt động bận rộn, không còn thời gian để hồi tâm. Một lúc nào đó, họ giật mình và thấy bản thân không khác gì một chiếc máy hiện đại, nhưng vô hồn. Một cuộc sống thuần túy chỉ gồm những hoạt động sôi nổi bề ngoài có nguy cơ làm chúng ta đánh mất chính mình.
Vậy, thế nào là sống có ý nghĩa? Chúa Giêsu dạy chúng ta: đó là biết cho đi và biết sống vì người khác. Sự hy sinh hiến mình vì tha nhân được Đức Giêsu gọi là hành trình vác thập giá. Bởi lẽ, Chúa Giêsu đã vác thập giá và đã chịu chết trên cây thập giá vì yêu thương và vì hạnh phúc của nhân loại. Ngày hôm nay, người tín hữu được mời gọi tiếp bước Chúa Giêsu, vác thập giá đời mình theo Chúa.
Như vậy, điều quan trọng của cuộc sống là xây dựng mối tương quan với Chúa và với anh chị em. Đối với những người đặt lý tưởng cuộc sống ở vật chất, bổng lộc, và hoạt động vừa nêu trên đây, họ quên lãng những người xung quanh. Trong khi nai lưng tìm kiếm những giá trị vật chất, họ quên kết nối tình nghĩa vợ chồng, con cái, bạn bè đồng nghiệp và huynh đệ gia đình. Và như thế, một khi đạt được những tiêu chí vật chất mà họ tìm kiếm thì họ lại mất tất cả. Đời sống của họ trở nên trống rỗng và vô nghĩa.
 
Việc theo Chúa đòi phải hy sinh đến mức "từ bỏ", hoặc "ghét" cha mẹ là người đã sinh ra mình. Những lời này có vẻ thiếu nhân bản và khó chấp nhận. Tuy vậy, nếu chúng ta suy tư trong toàn bộ giáo huấn của Chúa, chúng ta sẽ hiểu rõ hơn ý nghĩa thông điệp mà Chúa muốn nhắn gửi chúng ta. Bởi lẽ, theo Chúa Giêsu phải dẫn tới những hành động cụ thể qua những nghĩa cử bác ái dành cho tha nhân. Vậy, trong số những tha nhân này, có cả cha mẹ, anh chị em, họ hàng, và những người đồng loại. Nói cách khác, những môn đệ của Chúa Giêsu, nếu có "từ bỏ" cha mẹ và anh chị em, thì để yêu mến họ một cách thức khác, với trái tim luôn rộng mở chân thành, như trái tim của Chúa và với tâm tình của Ngài.
Sự giúp đỡ người khác, dù đơn giản như một bát nước lã, cũng đáng được Chúa ghi nhận và thưởng công. Điều này nhắc lại bài Tin Mừng Chúa nhật trước (Chúa nhật 12 TN): hai con chim sẻ chẳng đáng giá là bao mà Chúa còn quan tâm biết đến; sợi tóc trên đầu chẳng ai để ý mà Chúa còn đếm tường tận từng sợi.
Sự hy sinh để theo Chúa và giúp đỡ tha nhân không rơi vào quên lãng, trái lại được Chúa thưởng gấp bội. Chúa Giêsu đã diễn tả rõ ràng: ai đón tiếp Chúa, là đón tiếp Chúa Cha; ai đón tiếp người khác thì chính mình sẽ được đón tiếp; ai giúp đỡ tha nhân thì chính mình cũng sẽ được người khác giúp đỡ. Người đời thường nói "có vay có trả" hoặc "gieo nhân gặt quả". Chúa khẳng định với chúng ta, không phải đợi đến đời sau, nhưng những việc tốt lành chúng ta thực hiện sẽ làm cho cuộc sống hôm nay thêm phong phú ý nghĩa. Đó cũng là những phần thưởng mà chúng ta sẽ được lãnh nhận cho cuộc sống đời đời. Nhờ lời cầu nguyện của Ngôn sứ Elisê, Chúa đã ban cho chủ nhà, là một cặp vợ chồng đã cao niên được sinh con. Đó chính là phần thưởng Chúa ban cho một người mở rộng cửa nhà mình để quảng đại đón tiếp người của Thiên Chúa (Bài đọc I).
Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy”. “Vác thập giá”, đó chính là con đường chúng ta đang đi. Đó chính là những biến cố đang xảy đến trong cuộc sống hằng ngày. Đó cũng là niềm vui nỗi buồn hòa quyện trong cuộc sống để làm nên những lời tôn vinh Thiên Chúa, khi chúng ta đón nhận những biến cố ấy với tâm tình của Đức Giêsu, cũng như Đức Giêsu đã cùng thập giá để tôn vinh Chúa Cha. Thánh Phaolô đã gọi những hy sinh của người tín hữu là « chết đi cùng với Đức Kitô » (Bài đọc II). Đây là cốt lõi Đức tin của người Công giáo: những ai cùng chết với Chúa Kitô sẽ được sống lại với Người. Mỗi ngày, chúng ta được mời gọi sống ơn gọi của Bí tích Thanh Tẩy, tức là chấp nhận để cho những nết xấu chết dần trong ta và để ơn sủng của Chúa lớn mãi trong tâm hồn.
 
 

Thế Giới Nhìn Từ Vatican

12/10/2017: Kỷ niệm 80 năm bức ảnh Lòng Chúa Thương xót