18:28 EDT Thứ ba, 22/08/2017

KINH TẠ ƠN KIM KHÁNH THÀNH LẬP GIÁO PHẬN BANMÊTHUỘT


Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 34


Hôm nayHôm nay : 3402

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 135185

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7958368

Trang nhất » Bài giảng lễ

Bài giảng lễ CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH - CHÚA CHIÊN LÀNH Năm A

CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH : CHÚA CHIÊN LÀNH
Ga 10, 1 – 10
Trải qua nhiều trục trặc tưởng chừng không thể diễn ra vì sự cố đình công của các kịch tác gia từ cuối năm 2007, nhưng đến phút chót, nơi hội tụ và vinh danh các ngôi sao tài năng, quyến rũ cũng như vĩ đại nhất của điện ảnh thế giới - lễ trao giải Oscar lần thứ 80 đã được tổ chức tại Los Angeles chủ nhật 24.2.Không phải các ngôi sao hay sự ra mắt những bộ phim bom tấn mà chính là cuộc đình công của Hội Biên kịch Mỹ đang thực sự làm không khí Hollywood sôi sục. Ngày 05.11, khoảng 12.000 thành viên Hiệp hội Biên kịch Mỹ bắt đầu cuộc đình công chống lại các hãng phim và đài truyền hình. Đây là cuộc đình công lớn đầu tiên tạiHollywood trong suốt hai mươi năm qua. Thù lao không tương xứng với công sức bỏ ra, nhất là khi so sánh những lợi lộc vật chất và tinh thần vô cùng to lớn mà giới chủ sản xuất, đạo diễn phim, cũng như các diễn viên được hưởng từ thành quả lao động của họ, Hội Biên Kịch đòi công bằng : đóng góp phải được kèm theo quyền lợi tương xứng. Không mạnh mẽ đấu tranh, quyền lợi dễ bị lơ là bỏ quên. Không thiếu trường hợp “gái có công, chồng vẫn phụ”: Hiền lành, nhẫn nhịn đến độ tội nghiệp như các công nhân người Việt lao động trong các khu công nghiệp và các công ty nước ngoài, chẳng được ai bênh vực, mà cũng theo nhau vùng lên đình
MộcHỏaThổKim và Thủy, gọi là Ngũ hành, là cách quy ước của triết lý Đông phương để xem xét mối quan hệ tương tác của vạn vật. Học thuyết Ngũ hành diễn giải hai nguyên lý cơ bản : Sinh, còn gọi là Tương Sinh và Khắc hay Tương Khắc. Với những người sống đời tận hiến – linh mục, tu sĩ – thì chức vụ, quyền bính chỉ “sinh” nhiệm vụ. Tuyệt nhiên không “sinh” quyền lợi và nếu cố tình kiếm tìm nó, thì sẽ “khắc” với bản chất Ơn Gọi tận hiến. Đưa ra ví dụ nầy là để nhìn vào cuộc sống của các mục tử, những Ơn Gọi trong Giáo Hội mà phụng vụ hôm nay mời gọi mọi tín hữu nhìn lại, đối chiếu với khuôn mẫu là Chúa Kitô, khi Người tự gọi mình là Mục Tử Tốt Lành và đưa ra một loạt định nghĩa về một mục tử tốt lành, cùng với các hình ảnh tương phản của những mục tử giả danh, những sói dữ đội lốt chiên cừu, và theo cách nói của Thánh Gioan là “Phản Kitô”(1 Ga 2,18.22). Phải nói ngay rằng: trong những lời tâm huyết về hình ảnh một mục tử đúng nghĩa, không thấy Chúa Giêsu đá động hoặc ám chỉ gì về điều mà Người nói khi sai các môn đệ đi giảng dạy : “thợ đáng được nuôi ăn” (Mt 10,10 b) (mà có nhiều người vui miệng ví von : chăn chiên thì bú sữa chiên!). Quyền lợi là một điều tất yếu, nhưng nhắc lại hoặc nhấn mạnh bất kỳ ở hoàn cảnh nào, cũng có thể gây ngộ nhận và làm hoen ố hình ảnh cao đẹp của mục tử. Linh mục không thể đình công với nhà nước, với Toà Thánh hoặc với giáo dân để đòi được đãi ngộ xứng đáng. Nhưng linh mục cũng phải sống và sống xứng đáng, và việc”bú sữa chiên” nầy xét cho cùng cũng là chất keo gắn kết mục tử và đoàn chiên trong một giáo xứ, một giáo phận, và là ‘hàn thử biểu’ giúp theo dõi “tình trạng sức khoẻ của giáo xứ, giáo phận”. Gái có công, chồng chẳng phụ! Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn: cũng cùng các thực tại trần tục ấy, - không còn gì trên thế gian nầy tanh hơn mùi đồng, bẩn hơn giấy bạc, - mà giữ cho lòng thanh cao để toàn tâm toàn lực yêu Chúa và/qua phục vụ anh em: không ai ngoài các mục tử chân chính mới sống trọn và làm trọn được!
 
Một câu chuyện vừa để trấn an các linh mục và những người sống tận hiến, vừa để nhắc nhở các Vị không để lòng xao động vì của cải vật chất hoặc những lo toan đời thường : Năm 1945, khoảng hai triệu người dân miền Bắc và bắc Trung Bộ đã chết đói. Đây không phải là chỗ để quy tội cho ai, mà chỉ muốn nói rằng trong hai triệu người chết đói ấy, có không ít các giáo dân, nhưng tuyệt nhiên không có một linh mục, tu sĩ nào bị đói, chứ chưa nói là chết đói. Trong sự bao bọc kính trọng của giáo dân, mục tử vẫn sống xứng đáng. Ngược lại, tại nhiều quốc gia Âu Mỹ, linh mục và tu sĩ hưởng “lương” do nhà nước trả, như những người làm công tác xã hội. Một cách nào đó, các “mục tử” nầy làm công cho cả Chúa lẫn thế gian và bị chi phối không ít bởi những quy định của thế gian. Đây chính là khởi điểm của tục-hoá. Đời sống đạo của các đoàn chiên vì đó mà bị ảnh hưởng không nhỏ. Không thiếu những lần “chiên không nhận biết” hoặc “không nghe theo” các mục tử. Mục tử [như] là gạch nối giữa Chúa Kitô và đoàn chiên, song với tư thế nầy, mục tử phản ánh hình ảnh thế gian hơn là của Chúa Kitô. Ăn của chùa, muốn hay không, cũng ngọng miệng! Không ai làm tôi hai chủ, dù với kiểu “công chức” chẳng đặng đừng nầy! Có rất nhiều kiểu để con chiên tránh né (chưa dám nói là xa lánh) mục tử, khi con chiên thấy mục tử của mình chỉ như người làm thuê, không mặn mà gắn bó với họ, không sống với họ mà cũng sẽ không sẵn sàng chết vì họ. Chiên Ta thì nghe tiếng Ta. Nhưng tiếng các mục tử phát xuất ở đâu và từ đâu?
Ở một đất nước như Pháp vẫn được gọi là “Trưởng Nữ Hội Thánh”, mà vị nguyên thủ quốc gia kết hôn và ly dị cứ như thay áo. Chưa ở lục địa nào mà nạo phá thai, an tử, hôn nhân đồng tính và bao nhiêu điều quái gỡ phản tự nhiên, vô đạo đức, lại tràn ngập và được hợp pháp hoá như tại các quốc gia Châu Âu mà gốc rễ ăn sâu trong Kitô-giáo nầy! Tất cả đều có lý do và trước khi tìm nguyên nhân sự sa sút thảm hại nầy ở những bộ phận, lãnh vực nào khác, thì việc đầu tiên là các tín hữu - chủ yếu là các mục tử - hãy khiêm nhường cúi đầu đấm ngực: “lỗi tại tôi mọi đàng”. Người ta nói một trong các nguyên nhân của thái độ ơ hờ nguội lạnh, rồi dần dà xa lánh và đi đến chỗ thù địch với Giáo Hội, xuất phát từ cách nghĩ cách làm theo các chỉ huy ở Pháp cũng như ở Châu Âu khi lâm trận. Người chỉ huy của các nước Phương Tây thường hô: “En avant!” (Tiến lên [phí trước]), trong khi các chỉ huy người Mỹ lại hô: “Follow me” (Hãy theo [sau] tôi). Với một chỉ huy người Mỹ, cũng là “Hãy tiến lên”, nhưng ở sau  người chỉ huy, bắt chước sự dũng cảm của người ấy, và quan trọng hơn cả là nếu phải hy sinh, thì viên chỉ huy sẽ là người đầu tiên ngã gục để bảo vệ thuộc hạ của mình , cũng như nhắc nhở mọi người sẵn sàng hy sinh cho mục tiêu chiến đấu, chứ không phải giục mọi người xông pha, còn mình - người chỉ huy- lại núp kín đàng sau, và mọi rủi ro sẽ do thuộc hạ hứng trước. Không phải ai khác xa lạ, mà chính vị Mục Tử Nhân Lành Giêsu đã cho thấy nghệ thuật chỉ huy: “Khi đã cho chiên ra hết, anh ta đi trước và chiên đi theo sau” (Ga 10,4). Khác thay với cái khôn vặt của những người cơ hội : “ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau”!
“Huyền Nhiệm Ơn Gọi”
 " Khi cần một người cha cho dân mình, Chúa đã gọi một ông lão...
" Khi cần một lãnh tụ cho dân, Chúa đã gọi một thiếu niên con út trong gia đình...
" Khi cần người làm nền móng xây dựng Giáo Hội, Chúa đã gọi một kẻ chối Chúa,
" Khi cần người truyền đạo, Chúa đã gọi một kẻ bắt đạo...
 
 

Thế Giới Nhìn Từ Vatican

10/08/2017: Maduro trở mặt 179 độ với Tòa Thánh


Thiếu Nhi Kim Phát Rước Lễ Lần Đầu 2017