11:11 EDT Thứ bảy, 19/08/2017

KINH TẠ ƠN KIM KHÁNH THÀNH LẬP GIÁO PHẬN BANMÊTHUỘT


Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 77

Máy chủ tìm kiếm : 24

Khách viếng thăm : 53


Hôm nayHôm nay : 6450

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 115010

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7938193

Trang nhất » Bài giảng lễ

Bài giảng lễ Thứ Năm và Thứ Sáu Tuần Thánh - Năm A

THU NAM TUAN THANH A

Trong bài Tin Mừng của Thánh lễ Tiệc ly hôm nay, chúng ta có nghe Chúa Giêsu nói một câu: “Thầy đã nêu gương cho anh em”. Gương đó là gì, thì qua tường thuật Tin Mừng chúng ta cũng đã được biết. Đó là: Chúa rửa chân cho các môn đệ. Tại sao việc Đức Giêsu rửa chân cho các môn đệ lại là một mẫu gương cho các tông đồ xưa phải noi theo và chúng ta ngày nay phải bắt chước?
Để thấy rõ được tấm gương đó, trước hết, chúng ta cần trở về với văn hóa, phong tục của người Do Thái lúc bấy giờ. Với người Do Thái xưa kia, rửa chân là công việc của người tôi tớ làm cho ông chủ, cũng như cho bạn bè, quan khách của ông chủ. Và không chỉ nô lệ làm cho chủ, mà các môn đệ của các rabbi Do Thái cũng được dạy làm việc này một cách cẩn thận cho thầy của họ. Việc làm này dường như thường xuyên phải thực hiện, vì hai ngàn năm trước, khi mà đường sá còn hoang vu, gồ ghề, nhất là vùng đất Palestin, vào mùa nắng nóng, có những con đường bụi cát dày hai, ba phân; và thời đó người ta cũng không có dày ống cao, không có vớ để mang; dép chỉ là một miếng gỗ làm đế và vài cái dây quấn quanh bàn chân. Vì thế, khi ra đường thì hai bàn chân rất dễ lấm bụi. Cho nên, để ông chủ được sạch sẽ mỗi khi ra đường về, cũng như để khách đến nhà chủ vui chơi, dự tiệc được sạch sẽ và cảm giác thoải mái, thì người nô lệ múc một chậu nước và cầm khăn lau đứng trước cửa để làm công việc rửa chân.  (theo William Barlay)
Trong một nền văn hóa như thế, lẽ ra, khi bước vào một đại tiệc Vượt Qua, nhất là bữa tiệc diễn ra chỉ sau vài ngày dân chúng hoan hô, nghênh đón Đức Giêsu vào thành như Thái Tử nhà Đa-vít, thì các môn đệ càng phải lo rửa chân cho Thầy mình hơn người nô lệ lo rửa chân cho ông chủ mới phải! Thế nhưng, giữa lúc đó, khi mà Đức Giêsu nói lại cho họ biết ngày giờ đau khổ của Người gần kề, thì có lẽ các ông nhớ lại sự cạnh tranh giữa các ông xem ai là người lớn nhất lúc mà Chúa công bố cuộc khổ nạn lần thứ hai (x. Mc 9,30-34). Có lẽ các ông cho rằng Thầy đã từng bất bại trước cả ma quỷ, thì sức mạnh ác nhân sẽ chẳng thể làm gì được Người, nên các ông chuẩn bị trong tư thế những người sẽ chiến thắng cùng Thầy, để rồi quên bổn phận của một đồ đệ là lo lấy nước rửa chân cho Thầy, mà ngồi đó mơ tưởng vị trí lớn bé. Họ quên đi rằng, mình chỉ là một thụ tạo đang trước Đấng tạo hóa, mình đang là một thần dân đứng trước Thái Tử hòa bình, mình đang là một “học trò tối dạ” đứng trước một minh sư hơn cả “vạn thế sư biểu”.
Các tông đồ đâu biết: các ông so với Đức Giêsu thì các ông còn thấp kém bội phần so với một nô lệ đối với một ông chủ, thua kém muôn trùng so với một môn đệ đối với một rabbi. Thế nhưng, các ông đã quên đi văn hóa, tập tục của mình; quên đi cả gốc gác thân thế của mình, mà chỉ biết đấu tranh đòi cho mình sẽ là người chỉ “đứng sau Đức Giêsu mà thôi” (x. Mc 10, 35-37), tức là mình không phải là người phải rửa chân, mà là người được rửa chân. Mình là ông lớn, là bậc thầy, chứ không phải là nô lệ, học trò! Giữa lúc đó, Chúa Giêsu đã quên đi phẩm vị Thiên Chúa của mình, cúi xuống rửa chân cho các môn đệ - thụ tạo thấp hèn.
Chúa không làm việc đó như một hành động phản ứng tức thì trong sự tức bực các môn đệ không lo rửa chân cho Người - các ngươi không làm cho Ta thì Ta làm cho các ngươi; Ta làm cho các người biết mà lấy làm hổ thẹn. Không phải thế! Chúa đã từng không “đòi cho được duy trì trong địa vị là Thiên Chúa” nói như thánh Phaolô (x. Pl 2,6), thì hành động rửa chân cho các môn đệ có thể nói là một hành động Người chờ đợi, chờ đợi để đi dần đến chỗ “yêu thương họ cho đến cùng”, như câu đầu tiên của bài Tin Mừng hôm nay nói.
Nếu Đức Giêsu không rửa chân cho các môn đệ trong một tâm tình thật sự khiêm hạ, trong thái độ xóa mình, thì làm sao trong nay mai Người có thể sẽ chịu chết trên cây thánh giá một cách nhục nhã, đau thương!? Trong tình yêu, trước những công việc càng khó khăn và hèn mọn mà người ta vẫn dám làm thì họ mới chứng minh được mình có một tình yêu lớn lao và chân thành dành cho người mình yêu. Chúa là Đấng vĩ đại. Đấng vĩ đại không thể yêu bằng một tình yêu nhỏ mọn và giới hạn được! Người phải là Đấng yêu đến tột cùng và yêu đến vô biên. Có lẽ chính vì thế mà Người không muốn dừng lại tình yêu nơi việc rửa chân mà thôi, mà theo như các tác giả Nhất lãm, thì liền sau đó, Người còn lấy chính thịt máu mình, sự sống của Thần Linh, để làm cho các môn đệ, cho nhân loại nên thần linh, nên cao trọng hơn cả ông chủ trần gian, hơn cả một rabbi (việc rửa chân hẳn phải diễn ra trước khi Thầy trò dùng tiệc thì nó mới đúng tập tục thời đó).
Yêu đến tận cùng là yêu không còn dành lại cái gì cho mình: trao ban trót sự sống – chết vì yêu. Yêu đến vô biên là: “Này đây, Thầy ở cùng các con mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28,20). Đức Giêsu lập bí tích Thánh Thể để ở lại với loài người cho đến tận thế, như niềm tin chúng ta tuyên xưng. Nếu như Đức Giêsu Kitô là Lời Thiên Chúa nhập thể, là “lời” mà Thiên Chúa đã dùng để sáng tạo toàn thể vũ trụ này, thì việc Người hiện diện thực sự nơi bí tích Thánh Thể chẳng có gì là khó khăn đối với Người!
Đức Giêsu là Thiên Chúa mà còn sống bằng một tình yêu phục vụ, thì chúng ta là những Kitô hữu không thể chứng tỏ bản chất của mình khi chúng ta không sống theo mẫu gương tình yêu phục vụ của Chúa. Nếu như thế, thì hôm nay, ngày thứ Năm Tuần Thánh, trong Thánh lễ tôi tưởng niệm Chúa Giêsu lập chức linh mục và bí tích Thánh Thể, phải là ngày đặc biệt để cho tôi – là linh mục hay tín hữu – suy nghĩ về cách thế để tôi có thể biểu lộ “yêu cho đến cùng” theo gương Thầy Giêsu.
Tôi không thể yêu đến độ hy sinh mạng sống vì người mình yêu nếu hằng ngày tôi không dám hy sinh một chút nóng nảy, một chút giận hờn, một chút tự ái, một chút danh dự, một chút thời gian, một chút sức khỏe, một chút tài năng, một chút của cải, một chút thèm khát nhục dục, một chút bất công... Một khi đã quen hy sinh những cái nhỏ, thì rồi tôi mới hy vọng hy sinh được điều lớn lao hơn. Hành trình dày khởi đi từ bước nhỏ, nói theo kiểu Lão Tử; tòa nhà cao bắt đầu từ những viên gạch nhỏ bé dưới thấp, chuyện ngày mai bắt đầu từ hôm nay. Muốn yêu nhiều, yêu lớn phải khởi đi từ những yêu thương nhỏ bé và đơn sơ.
Mong sao lời cầu nguyện sau đây của cha Galot sẽ là lời cầu nguyện và lẽ sống của chúng ta:
1
 
THU NAM TUAN THANH A
NGÀI ĐÃ RỬA CHÂN TÔI

Biểu tượng rõ ràng nhất của thứ Năm Tuần Thánh là Bữa Tiệc Ly, Chúa lập Phép Thánh Thể, và truyền chức Thánh. Nhưng một chi tiết tuy nhỏ, mà lại sức quan trọng liên quan đến Thánh Thể và chức linh mục, đó là Chúa Giêsu đã rửa chân cho các môn đệ.
“Nếu Thầy không rửa chân cho con, con sẽ không được dự phần với Thầy” (Gio 13:8). Đây là cốt lõi của ý nghĩa Vượt Qua, mở đầu cho việc lãnh chức Linh Mục, và đón nhận Mình Máu Thánh Chúa. Chúa Giêsu theo Thánh Gioan, “đã biết giờ mình phải bỏ thế gian mà về cùng Chúa Cha” (Gio 13:1), còn phương tiện Ngài dùng để về là cái chết nhục nhã trên thập giá.
Nhưng tại sao Chúa Giêsu lại chọn hành động rửa chân để chuẩn bị cho các môn đệ hiệp thông với Ngài? Thưa bởi vì nếu không có hành động này, Ngài cũng không biết phải nói sao với các ông về những gì Ngài đã và sẽ làm cho các ông, dĩ nhiên, là cho toàn thể nhân loại.
Nếu Ngài không rửa chân cho các ông, ám chỉ phép thánh tẩy bằng máu của Ngài, hẳn là các ông cũng như nhân loại đều chẳng được hưởng ơn Cứu Độ. Được dự phần Nước Trời sau này. Do đó, mà Ngài phải bằng mọi giá thuyết phục các ông kể cả đe loi để các ông, nhất là Phêrô chấp nhận để cho Ngài làm việc này.
“Các con gọi ta là Thầy là Chúa thì phải lắm, và đúng thật Thầy như vậy” (Gio 13:13). Hãy tưởng tượng, một bậc thầy cũng là Chúa quì gối trước mỗi môn đệ, nâng từng bàn chân xù xì, đen đủi và bụi bặm lên rửa, lau, và cung kính hôn chúng ta mới thấy hành động ấy mang ý nghĩa cao cả như thế nào. 
Hiển nhiên, Chúa không hành động với lý lẽ tầm thường. Bởi vì trong suốt ba năm rao giảng Tin Mừng, Ngài đã có quá nhiều cơ hội để các ông hiểu và chấp nhận lời Ngài, cũng như khiến các ông phải nể phục. Qua những phép lạ Ngài đã làm từ việc cho kẻ mù thấy, điếc nghe, què đi, cấm nói, và chết sống lại, nhưng có lẽ các ông vẫn chưa sẵn sàng tham dự Mầu Nhiệm Đau Khổ và Phục Sinh của Ngài. Chưa hiểu được giáo lý yêu thương của Ngài. Và vì thế, Ngài đành phải hạ mình xuống để rửa chân cho các ông. Luôn tiện, dạy các ông bài học phục vụ, và bác ái.
Một điều nữa cũng không kém phần quan trọng khi suy niệm về hành động rửa chân của Chúa, đó là Ngài đã không rửa mặt, rửa tay, hoặc gội đầu cho các ông như lời Phêrô đã đề nghị. Ngài chỉ chú tâm vào những bàn chân lấm láp bụi đất của các ông.
Ngài chọn rửa chân, là để hoàn toàn chấp nhận phần khó khăn nhất, vất vả nhất, và một hình thức nào đó tầm thường nhất để minh chứng sự quan tâm và tình yêu Ngài. Và rồi chỉ khi đã được thanh tẩy hoàn toàn, chúng ta mới được kêu mời vào tham dự Mầu Nhiệm Thánh Thể, Mầu Nhiệm Khổ Nạn và Mầu Nhiệm Vượt Qua của Ngài.
Đến đây chúng ta chắc đã cảm được và hiểu được phần nào thái độ tự hạ và tình yêu thương của Chúa qua hành động rửa chân. Cũng như Phêrô, chúng ta phải để Chúa rửa chân cho mình. Đúng hơn, chúng ta phải kêu cầu để được Ngài rửa chân cho, vì chỉ có thế, chúng ta mới xứng đáng dự phần với Ngài.
 Tuy nhiên, quan trọng hơn vẫn là phần đóng góp của mình. Chúa Giêsu đã nói rất rõ điều kiện tham dự này không chỉ là để Ngài rửa chân, mà còn phải rửa chân cho nhau: “Vậy nếu Ta là Chúa và là Thầy mà còn rửa chân cho các con, thì các con cũng phải rửa chân cho nhau” (Gio 13:140). Một điều kiện coi như dễ nhưng lại rất khó thực hiện.
Khó lòng thực hiện vì cái giá của hành động rửa chân của Chúa Giêsu là trận đòn nhừ tử trong dinh Philatô, là những bước đi lảo đảo trên đường đến núi Sọ, và là cái chết treo trên thập giá. Điều này xem như vượt quá sức chịu đựng của con người tự nhiên. Nhưng như Chúa Giêsu đã nói với Phêrô nếu không chấp nhận được rửa chân, và không rửa chân cho nhau, chúng ta không được dự phần với Chúa.
ĐGH Phanxico dạy rằng: Mỗi khi chúng ta tưởng niệm của Chúa trong Bí Tích Thánh Thể: Hiệp thông với Đức Kitô, Người Tôi Tớ, để tuân giữ giới răn của Người, để yêu thương nhau như Người đã yêu thương chúng ta (x. Ga 13:34; 15:12). Nếu chúng ta lên Rước Lễ mà không chân thành sẵn sàng rửa chân cho nhau thì chúng ta không nhận ra Thân Mình của Chúa.  Đó là việc phục vụ của Chúa Giêsu, Đấng hoàn toàn tự hiến.
 Vậy anh em tôi là ai?là thân mình Chúa? Là người cha, người me, người anh, chị, em. Là những người mà tôi va chạm và tiếp xúc mọi ngày trong cuộc sống. Là những người mà tôi thích, tôi ưa cũng như những người tôi không ưa, không thích. Tất cả họ cần được tôi rửa chân bằng những nụ cười tha thứ, bằng thái độ chấp nhận, bằng của chỉ hòa nhã, bằng những đối xử công bằng, tôn trọng, và yêu kính như tôi yêu mến, và tôn kính chính Thiên Chúa.
 Chúa đã rửa chân chúng ta. Đến lượt chúng ta cũng phải rửa chân cho anh chị em mình, nếu như chúng ta muốn tham dự phần với Chúa trong Phục Sinh vinh quang.

THU SAU TUAN THANH  A
CON ĐƯỜNG CHÚA ĐI

 
Chính đời sống tình cảm Chúa ban cách tự nhiên ấy, đã góp phần cho việc đón nhận một con người tưởng như là xa lạ mang tên Giêsu về với đất nước mình, với làng quê mình, nên rất thân quen, nên rất gần gủi, và nhất là khi con người Giêsu ấy vì yêu nên nỗi mang thương tích đau đớn tột cùng  và chết trên Thập Giá.
 
Vì thế, chuyện đạo đức cũng vậy. Mỗi năm, đến Tuần Thánh, người Việt Nam sốt sắng lắm, vì họ thương Chúa Giêsu bị hàm oan, bị đánh đòn, bị đội mão gai, bị vác thập giá, bị đóng đinh, như chính người thân, người làng của họ vậy. Họ khóc lóc, họ tang chế, họ ăn chay cầu nguyện, họ sám hối, họ rất thành tâm trở về với Chúa. Ở nơi nào càng có những tổ chức tuần thánh thống thiết hơn thì giáo dân càng sốt sắng lắm. Thế nhưng, “rồi đâu cũng vào đấy thôi anh ạ”.  Hết tuần thánh và các nghi thức, thì cũng hết ngay những cảm tình mau qua ấy, những giọt nước mắt khô đi, và gối không còn quì thống thiết nữa…
 
Tôi chỉ mong sao, lòng yêu mến Chúa Giêsu Chịu Tử Nạn không phải là một thứ xúc động nhất thời, một thứ tình cảm mau qua, nhưng là một tâm tình yêu mến triền miên phát xuất từ Đức Tin và lòng trông cậy ơn cứu rỗi cho chính mình và cho nhiều người. Yêu mến Chúa Giêsu không phải là khóc thương Chúa tội nghiệp, nhưng là khóc thương chính thân mình tội lỗi mà gây ra cái chết của Ngài.
 
Đạo đức không phải là những giọt lệ bên ngoài, những gối quì, những than vãn, những xúc động…nhưng chính là “hết lòng ăn năn” “đau đớn vì tội lỗi”, “quyết lòng tự hối” và “nhất là theo đường Chúa đi mà thôi”. Tôi tâm đắc bài hát ấy lắm.  Theo đường Chúa đi cả đời mình, mới là yêu mến Chúa. Chúa bảo những người phụ nữ Giêrusalem theo Chúa trên đường Thập Giá : “ Đừng khóc thương ta, hãy khóc thương các ngươi và con cháu các ngươi” (Lc 23, 27-28)
 
Như vậy, tuần thánh không chỉ có một tuần. Thứ sáu tuần thánh không chỉ có một ngày. Rồi sau tuần ấy, sau ngày ấy…rồi đâu cũng vào đấy…, rồi cứ những lối đi xa…, đi xa…, xa nữa…, chờ mùa chay…, chờ tuần thánh… lại trở về…. Khóc lóc! 
Tôi cũng không tránh khỏi những lần sướt mướt ấy. Nhưng tôi cũng đã từng không chịu cách giữ đạo của mình như thế đâu. Tôi ước ao mỗi tuần thánh, giúp tôi tiến gần hơn chút nữa tới cuộc tử nạn của chính mình cho phần rỗi của mình và cho nhiều người.  Cuộc tử nạn ấy là có thật từng ngày. Chiến đấu và bằng lòng chịu thương tích, chịu thiệt thòi, chịu nhục nhã, chịu đổ máu.
 
Tôi ví mình như con ốc sên bò lên đồi thập tự. Nếu con ốc sên sợ đổ máu, vì những cạnh đá sắc bén, nó sẽ rút mình vào trong vỏ ốc cho an toàn. Nhưng như vậy thì nó sẽ không theo Chúa được. Nó phải biết xấu hổ vì nó đã tuyên xưng là theo Chúa mà không chịu thò đầu, thò thân mình nó ra để chịu đau khổ. Nó chỉ làm bộ đau khổ với Chúa mấy ngày, rồi lại thụt đầu vào… Thật đáng tủi hổ. Tôi cũng vậy, đời tôi chối Chúa nhiều gấp 77 lần ông Phêrô, thụt đầu vào cả ngàn lần như con ốc sên sợ chết, nhưng rồi, giờ nầy tôi mới hiểu ra, càng giữ cho mình yên thân, mình càng cảm thấy bất xứng với danh xưng Kitô hữu, vì mình không có một chút gì giống Chúa Kitô của mình cả. Làm sao mong được cứu rỗi? Làm sao mong được phục sinh?  Tôi nghĩ, giữ đạo là phải giữ cuộc tử nạn của Chúa Giêsu gắn liền với hành trình Đức Tin của mỗi người chúng ta”.
 
Tôi giật mình, nhìn cụ già 79 tuổi - một đời người đã đi qua 79 tuần thương khó, hoặc ít là 70 tuần thương khó từ tuổi có trí khôn. Tôi không dám nói là cụ đang chê trách cách sống đạo của người khác, nhưng cụ đang nói chính cách sống đạo của mình, chính ước muốn nên thánh của mình thoát ra cái vỏ bọc hình thức hay tình cảm nhất thời mà vươn tới một sự kết hiệp toàn bích giữa Chúa Giêsu, Đấng Cứu Chuộc và người được cứu chuộc.
 
Tuần thánh đang mở ra cho chúng ta, một tuần tưởng niệm cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, Đấng Cứu Chuộc chúng ta.  Cụ giáo dân rất tầm thường đã có những suy nghĩ cũng rất đơn sơ, tầm thường theo cách thấy sao nói vậy, về chính cách sống tuần thánh rất tầm thường của chúng ta. Nhưng những suy nghĩ ấy, để lại trong tôi không ít nỗi bàng hoàng cho tôi, cho bạn.
 
Có lẽ nào chúng ta đang giả vờ yêu mến Chúa, yêu mến Chúa Giêsu đầy thương tích, Chúa Giêsu tử nạn, để rồi, đời mình “đâu cũng vào đấy” mãi sao?
Có lẽ nào chúng ta lại diễn vở tuồng “cuộc tử nạn Giêsu”, mỗi người trong vai Giêsu, rồi xong vở tuồng ấy, ta lại là ta sao?
Có lẽ nào chúng ta lại đành đoạn xuất chiêu những trò đùa tình yêu gian dối như thế đối với một Thiên Chúa đã thật lòng yêu thương thế gian đến nỗi sai chính Con mình đến để chết mà đền thay tội lỗi chúng ta sao?
 
Không! Trăm ngàn lần không thể như thế được.
Lạy Chúa Giêsu chịu tử nạn vì con. Xin cho con biết yêu mến Chúa thật lòng. Và vì yêu mến Chúa thật lòng mà con nhận ra là con đã dối trá. Xin cho con yêu Chúa suốt đời. Và vì muốn yêu Chúa suốt đời, nên con vui vẻ mà bước đi theo con đường của Chúa: con đường không vương tội lỗi, con đường chịu thương tích, thiệt thòi, chịu đau khổ,  và sẵn sàng chịu chết còn hơn phạm tội mất lòng Chúa. A men.
 
THU SAU TUAN THANH  A
GIỜ CỨU ĐỘ

 
Cuộc đời Chúa Giê-su dường như luôn chuẩn bị cho Giờ của Thiên Chúa. Giờ cứu độ. Giờ mà chính Chúa sẽ hiến mình làm của lễ dâng mình cho Chúa Cha và để cứu độ trần gian. Chúa đã từng nói “chính vì Giờ này mà Ta đến trong thế gian”. Và cuộc đời của Chúa Giê-su dường như lúc nào cũng có bóng thập giá. Thập giá đã thấp thoáng ngay từ ngày Chúa sinh ra. Hê-rô-đê đã kết án tử cho Chúa. Trong suốt ba năm rao giảng tin mừng, bóng thập giá luôn lấp ló trên mọi hành trình Chúa đi qua.
 
Nét đẹp nơi Chúa Giê-su khi phải đối diện với Giờ cứu độ chính là thái độ cương quyết dấn thân của Chúa Giê-su. Ngài không chùn bước. Ngài không sờn lòng. Ngài vẫn mạnh dạn tiến về phía trước. Ngài đã từng nhiều lần mời gọi các môn đệ: “nào chúng ta cùng lên Giê-ru-sa-lem”. Ngài biết rằng ở đó có thập giá, có khó khăn, có đau khổ đến với Ngài. Nhưng Ngài vẫn tiến bước, vì đó là sứ vụ của Ngài. Đó cũng là điều đẹp lòng Chúa Cha. Dầu trên hành trình này, Ngài đã tiến bước trong cô đơn. Dầu chẳng ai đủ can đảm theo Ngài, nhưng Chúa Giê-su vẫn phải uống chén đắng để vui lòng Chúa Cha.
 
 Trong tin mừng hôm nay, thánh Luca đã miêu tả Chúa Giê-su thật sự cô đơn trong 12 giờ cuối cùng của cuộc đời. Các môn đệ ngủ vùi trong vườn cây Dầu và bỏ chạy khi đối diện với gian nguy. Các thành viên của thượng hội đồng Do Thái chống đối, âm mưu làm hại, môn đệ Giuđa phản bội, và cố gắng của Phêrô đã cố đi cho tới bên trong dinh thượng tế, nhưng đáng tiếc, ông không bênh vực Thầy mà đã chối bỏ Thầy mình, không chỉ một lần mà là 3 lần, dù rằng ông đã được nhắc trước về những gì sẽ đến với ông. “Ngay trong đêm nay khi gà chưa kịp gáy con đã chối Thầy 3 lần”.
 
Nhưng vượt lên trên sự bỏ rơi của các môn đệ, sự cô lập của các thế lực thù địch đó là thái độ bình thản của Chúa Giêsu trước các biến cố. Ngài hoàn toàn tự do để có thể lẩn tránh hay đón nhận. Ngài có thể khước từ chén đắng, nhưng Ngài đã đón nhận trong tinh thần vâng phục thánh ý Chúa Cha. Tuy nhiên khi giờ đã đến, Ngài vẫn cảm thấy hãi hùng, xao xuyến. Ngài sợ hãi, vì viễn tượng chết vẫn vượt qúa những dự phóng của con người nên Ngài đã phải cầu nguyện. Cầu nguyện trong cô đơn, sợ hãi đến nỗi mồ hôi máu bịn rịn nơi thân thể Ngài.
 
Qua đây ta thấy rõ hơn nhân tính của Ngài. Vì con người là yếu tố bất định trong lịch sử. Do đó Chúa Giêsu cũng không thể biết được ngày mai ra sao. Dòng đời sẽ xô đẩy Ngài đi đến đâu. Thực vậy, nếu Ngài biết thì không còn là con người nữa. Tất cả những gì đang diễn ra, Ngài đều phải cầu nguyện để tìm hiểu thánh ý Chúa Cha. Đây quả là giờ của đau khổ, giờ của hãi hùng, giờ bị mọi người khước từ. Đây quả là chén đắng của cuộc đời. Chén chua chát bị ruồng bỏ, của nhạo báng, của cái chết, đến nỗi Ngài đã nại đến quyền năng vô biên của Cha: “Cha có thể làm mọi sự, xin cho con khỏi uống chén này”, nhưng khi hiểu được đâu là thiên ý Ngài lại tiếp tục bình thản “xin đừng theo ý con, một xin vâng ý Cha”.
 
Cuộc đời hôm nay vẫn còn đó những bóng tối của lòng người, khi chúng ta nuôi dưỡng hận thù, tìm cách hãm hại anh em. Dòng đời hôm nay vẫn còn đó những con người công chính, lương thiện bị trù dập và cô lập giữa xã hội mà công bình bác ái đã không còn công minh. Đồng tiền và quyền lực đã làm cán cân công lý bị bẻ gẫy. Người công chính, kẻ lương thiện vẫn là nạn nhân của bất công, gian dối và tham lam. Biết bao người đã để cho bóng tối của lòng tham nổi loạn đến nỗi chà đạp lương tri và nhân phẩm của bản thân và đồng loại.
 
Con người ngày nay vẫn nhân danh hạnh phúc của riêng mình để kết án tử hình người khác, nhất là các thai nhi vô tội. Biết bao cha mẹ đã viện ra nhiều lý do để loại trừ những đứa con trong lòng mình một cách dửng dưng đáng sợ. Con người chỉ vì lòng tham, chỉ vì tính ghen tỵ, chỉ vì thói kiêu căng giả hình vẫn đang tìm cách làm hại cuộc đời của nhau. Bao lâu chúng ta còn nuôi dưỡng những ý đồ bất chính, những thủ đoạn gian tham, những ích kỷ nho nhen là bấy lâu vẫn còn đó những con người lương thiện bị đe doạ, bị hành hạ và loại trừ.  Và như thế, Đức Kytô vẫn lại phải chịu những bản án bất công mà con người dành cho Chúa. Đức Kytô vẫn tiếp tục bị cô đơn và khước từ giữa dòng đời này.
 
 
 

Thế Giới Nhìn Từ Vatican

10/08/2017: Maduro trở mặt 179 độ với Tòa Thánh


Thiếu Nhi Kim Phát Rước Lễ Lần Đầu 2017